“Nhược Ninh, công ty tạm thời khó khăn, tiền thưởng của cô để quý sau tính tiếp.”
Tôi đã tin.
Bởi vì lúc đó, ông ta nói rất chân thành.
Bởi vì lúc đó, tôi thật sự xem Hoa Nhạc là nơi mình có thể gắn bó lâu dài.
Tôi hỏi:
“Ai ký điều chỉnh?”
Đỗ Hàng đáp rất khẽ:
“Tôi vẫn đang tra.”
“Nhưng trên bản ghi nhận hệ thống có hai người phê duyệt cuối cùng.”
“Một là Tào Bằng.”
“Người còn lại…”
Cậu ta ngừng lại.
Tôi mở mắt.
Trong phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường.
Một lát sau.
Đỗ Hàng nói nốt câu còn lại:
“Là Triệu Đức Xương.”
Tôi ngồi trên ghế sofa rất lâu.
Chiếc ly nước trong tay đã nguội lạnh từ lúc nào.
Màn hình điện thoại vẫn dừng lại ở khung chat với Đỗ Hàng.
Câu nói cuối cùng của cậu ấy giống như một hòn đá bị ném xuống mặt hồ vốn đã không còn bình lặng.
Người ký duyệt cuối cùng.
Ngoài Tào Bằng.
Còn có Triệu Đức Xương.
Tôi vốn cho rằng chuyện này sẽ khiến mình tức giận.
Nhưng kỳ lạ là không.
Sau tất cả những chuyện xảy ra trong những ngày qua, cảm giác đầu tiên xuất hiện trong lòng tôi lại là mệt mỏi.
Một kiểu mệt mỏi đến từ việc cuối cùng cũng nhìn rõ sự thật.
Điện thoại lại rung lên.
Là mẹ tôi.
Lần này tôi không tắt đi.
“Mẹ.”
Đầu dây bên kia lập tức truyền tới giọng nói quen thuộc.
“Con đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
“Nhà nào?”
Tôi bất giác bật cười.
Mẹ tôi vẫn luôn như vậy.
Nói chuyện rất dịu dàng.
Nhưng đôi khi lại cố chấp đến đáng sợ.
“Nhà riêng của con.”
“Vậy bây giờ về nhà đi.”
Tôi không trả lời.
Bên kia im lặng vài giây.
Sau đó mẹ hạ thấp giọng.
“Ba con đã ngồi ở phòng khách từ chiều đến giờ.”
“Không cho ai dọn bàn ăn.”
“Ông ấy nói chờ con về.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Đã hơn tám giờ tối.
Người đàn ông điều hành cả một tập đoàn đầu tư lớn.
Ngồi đợi con gái về ăn cơm.
Nghe có vẻ hơi buồn cười.
Nhưng tôi lại không cười nổi.
Một lát sau.
Tôi khẽ đáp.
“Con về.”
________________________________________
Biệt thự nhà họ Thẩm nằm ở phía nam Giang Thành.
Tôi đã bảy năm không quay lại nơi này.
Nhưng lúc xe chạy qua cánh cổng lớn.
Tôi vẫn nhận ra từng hàng cây.
Từng chiếc đèn đường.
Thậm chí cả bồn hoa trước sân.
Không có gì thay đổi.
Giống như thời gian đã dừng lại ở đây.
Người quản gia tóc đã bạc đi nhiều.
Vừa nhìn thấy tôi bước xuống xe đã đỏ mắt.
“Tiểu thư.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Chú Trần.”
Ông ấy cười.
Nhưng mắt lại đỏ hơn.
“Về là tốt rồi.”
“Về là tốt rồi.
”
Tôi không biết nên trả lời thế nào.
Chỉ đành im lặng bước vào trong.
Cửa lớn vừa mở.
Một mùi thức ăn quen thuộc lập tức ùa tới.
Mẹ tôi đang từ phòng bếp đi ra.
Trên người vẫn còn đeo tạp dề.
Nhìn thấy tôi.
Bà đứng sững vài giây.
Sau đó lập tức bước nhanh tới.
“Con gầy rồi.”
Câu đầu tiên vẫn là câu ấy.
Không hỏi công việc.
Không hỏi mấy ngày qua xảy ra chuyện gì.
Chỉ nói:
Con gầy rồi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Mẹ đã đưa tay chỉnh lại cổ áo cho tôi.
Giống hệt như khi tôi còn học cấp ba.
“Bên ngoài lạnh không?”
“Không lạnh.”
“Ăn cơm chưa?”
“Chưa.”
“Vậy mau vào ăn.”
Bà kéo tôi đi thẳng về phía phòng ăn.
Tôi vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy cha mình.
Ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Tay cầm tờ báo.
Nhưng suốt mấy phút tôi bước vào.
Ông chưa từng lật sang trang mới.
Rõ ràng là chẳng đọc được chữ nào.
Nghe thấy tiếng động.
Ông ngẩng đầu lên.
Ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Sau đó rất nhanh liền quay đi.
“Về rồi à.”
“Vâng.”
“Ngồi xuống ăn cơm.”
“…Vâng.”
Tôi bỗng cảm thấy có chút buồn cười.
Bảy năm không gặp.
Người ngoài nhìn thấy chắc sẽ nghĩ chúng tôi mới xa nhau có bảy ngày.
Không khí trong phòng ăn có chút gượng gạo.
Mẹ tôi liên tục gắp thức ăn.
Anh trai tôi ngồi bên cạnh, cố gắng tìm đề tài nói chuyện.
Chỉ có cha tôi từ đầu tới cuối vẫn rất ít lời.
Nhưng tôi rất nhanh phát hiện một chuyện.
Chiếc ghế tôi đang ngồi.
Vẫn là vị trí cũ.
Ngay cả chiếc đệm trên ghế cũng là màu xanh nhạt tôi từng thích.
Tôi nhìn quanh một vòng.
Khẽ hỏi:
“Nhà mình không có khách sao?”
Mẹ tôi ngẩn người.
“Sao con hỏi vậy?”
“Chiếc ghế này…”
Tôi chỉ xuống dưới.
“Vẫn còn giữ nguyên.”
Mẹ tôi nhìn chiếc ghế.
Sau đó cười.
“Nó vốn là của con.”
“Người khác ngồi làm gì?”
Tôi khựng lại.
Anh trai tôi ở bên cạnh không nhịn được bật cười.
“Con bé còn không biết đâu.”
Mẹ lập tức liếc anh một cái.
Nhưng anh vẫn nói tiếp.
“Bảy năm nay.”
“Không ai được ngồi vị trí này.”
Tôi quay đầu nhìn cha mình.
Ông vẫn đang gắp thức ăn.
Giống như chuyện này chẳng liên quan đến mình.
Nhưng vành tai lại hơi đỏ lên.
Thẩm Nghiễn cười nói:
“Có lần một vị khách tới nhà.”
“Ngồi nhầm chỗ.”
“Ba còn bảo người đổi ghế.”
Mẹ tôi cuối cùng cũng không nhịn được bật cười.
“Được rồi.”
“Đừng nói nữa.”
Tôi nhìn chiếc ghế dưới người mình.
Bỗng cảm thấy sống mũi hơi cay.
Chaporia
Bình Luận (0)