Đau đến mức mắt mũi tối sầm.
Nhưng tôi không buông tay.
Hạ Thừa Tuấn bò dậy từ trong mưa, ôm chặt ngang lưng Trần Nha, lôi hắn giật ngược về phía sau.
“Thanh Hòa, mang nó đi!”
Thiệu Ngọc Dung gào rú:
“Thừa Tuấn, mày buông tay ra ngay cho tao!”
Hạ Thừa Tuấn không ngoái đầu lại.
Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào đoạn xương đó.
“Đường Đường, xin lỗi em. Lần này tôi sẽ không trốn tránh nữa.”
Trần Nha cười gằn một tiếng lạnh lẽo.
Chiếc nhẫn rắn đột nhiên áp sát vào cánh tay Hạ Thừa Tuấn.
Con rắn đen há miệng, cắn ngập vào da thịt anh ta.
Hạ Thừa Tuấn run rẩy toàn thân, chút huyết sắc trên mặt rút sạch sành sanh.
Tôi rút nửa chiếc kim gãy ra, đâm thẳng vào bùa chú đen trên khúc xương tâm.
Đường vân bùa chú bùng lên ngọn lửa đen.
Hồn ảnh Đường Đường gần như bị lửa thiêu thủng.
Nhưng cậu ấy vẫn nghiến răng, giơ tay tự ấn ngực mình áp vào khúc xương đó.
“Khâu đi. Thanh Hòa, khâu nó lại cho mình.”
Tôi nhìn lồng ngực vỡ nát của cậu ấy, ngón tay run lẩy bẩy.
Đây không phải là vá víu thi thể.
Mà là đem vẹn nguyên nỗi đau tột cùng cuối cùng của cậu ấy khâu trả lại vào linh hồn.
Nhưng nếu không có xương tâm, cậu ấy vĩnh viễn không thể bước vào luân hồi.
Tôi cầm mũi kim bạc thứ bảy lên.
Khi sợi chỉ bạc xuyên qua lỗ nhỏ trên khúc xương, mảnh kim loại mỏng manh kia trượt gọn vào lòng bàn tay tôi.
Giây tiếp theo, chỉ đen của Trần Nha từ ngoài cửa cuộn tới.
Không phải hướng về phía xương tâm.
Mà là hướng thẳng vào yết hầu tôi.
Từ trong khe nứt của bức tượng Tổ sư, đột ngột rỉ ra một dòng huyết tự:
Mũi thứ bảy hạ xuống, người sống thế mạng người chết.
11. Mũi kim thứ bảy rơi xuống
Nhìn dòng chữ máu đó, tay cầm kim của tôi khựng lại một nhịp.
Người sống thế mạng.
Bà ngoại chưa bao giờ dạy tôi mũi kim này.
Nhưng trong cuốn sổ khâu xác có ghi chép.
Thi thể và linh hồn người chết đã lìa xa nhau quá lâu, nếu muốn cưỡng ép trái tim quy vị, bắt buộc phải có người đỡ thay một luồng tử khí.
Đỡ được, người chết tìm lại được danh tính.
Không đỡ được, người sống bồi táng theo.
Trần Nha rõ ràng cũng đã nhìn thấy.
Hắn đứng trong màn mưa, cười đầy nham hiểm:
“Người nhà họ Mạnh quả nhiên đời sau ngu hơn đời trước. Vì một kẻ đã chết mà đem cả mạng mình ra đánh cược.
”
Đường Đường lắc đầu nguầy nguậy:
“Không! Thanh Hòa, đừng khâu nữa!”
Tiếng “không” của cậu ấy rất khẽ, nhưng lại nhức nhối hơn bất kỳ lời cầu cứu nào.
Tôi nhìn cậu ấy:
“Lúc cậu đến tìm tôi, cậu nên biết rõ. Tôi sẽ không để cậu tan biến ở đây đâu.”
Hốc mắt Đường Đường đỏ hoe:
“Mình đã chết rồi.”
Tôi hơ chiếc kim bạc qua ngọn lửa, quấn lại sợi chỉ đỏ lên đuôi kim.
“Nhưng cậu vẫn chưa về nhà.”
Dứt lời, tôi cắm phập mũi kim thứ bảy vào khúc xương tâm.
Tử khí men theo mũi kim phản phệ ngược lên.
Giống như một bàn tay lạnh giá, bóp nghẹt trái tim tôi.
Tôi rên lên một tiếng, cổ họng trào lên mùi tanh ngọt.
Khúc xương tâm của Đường Đường từng chút một khảm lại vào thân thể tàn khuyết.
Vết nứt trên ngực cậu ấy bắt đầu khép lại.
Cùng lúc đó, trước ngực tôi lại như bị một con dao vô hình rạch toang, đau đến mức không đứng vững nổi.
Trần Nha vung tay lên.
Chỉ đen lại một lần nữa lao về phía tôi.
Hạ Thừa Tuấn đang ôm chân hắn, đã bị nhẫn rắn hút cạn sinh lực đến mức môi tím tái, nhưng vẫn kiên quyết không buông.
“Mạnh Thanh Hòa! Nhanh lên!”
Tôi cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên sợi chỉ bạc.
Mũi kim thứ bảy hoàn toàn hạ xuống.
Đường Đường đột ngột mở trừng mắt.
Lần này, đáy mắt cậu ấy không còn tối đen hoàn toàn.
Có nước mắt, cũng có cả ánh sáng.
Khoảnh khắc xương tâm quy vị, tất cả bóng đèn trong nhà chính đồng loạt bật sáng.
Mảnh kim loại mỏng manh trong tay tôi nóng rực lên.
Tôi cúi xuống nhìn, trên mảnh kim loại đó có khắc một dãy số cực nhỏ.
Đó không phải đồ trang trí bình thường.
Đó là một chiếc thẻ nhớ SD.
Trước khi chết, Đường Đường đã nuốt nó vào bụng.
Cậu ấy đã đem bằng chứng về việc thuốc của nhà họ Hạ gặp sự cố, camera giám sát trong kho, và tất cả những gì xảy ra tại bãi đỗ xe tầng hầm đêm đó giấu vào trong chính cơ thể mình.
Trần Nha giận quá hóa cười.
“Giữ lại thì có ích gì? Đồ do người chết lấy ra, chẳng ai tin đâu.”
Tôi nhét mảnh kim loại vào khe cắm thẻ của điện thoại, nhấn nút đọc.
Màn hình chớp hai cái.
Một đoạn video hiện lên.
Trong đoạn video là nhà kho của xưởng dược phẩm nhà họ Hạ.
Mấy hàng thùng thuốc đang được dán lại nhãn mác mới.
Thiệu Ngọc Dung đứng trước kệ hàng, hạ giọng căn dặn:
Chaporia
Bình Luận (0)