“Lô hàng này không được trả lại. Cứ phân phát xuống mấy bệnh viện tuyến dưới trước. Nếu xảy ra chuyện, thì đổ lỗi cho khâu vận chuyển.”
Ống kính lia đi.
Hạ Thừa Tuấn xuất hiện trong khung hình.
Anh ta cầm một thùng thuốc lên, sắc mặt khó coi:
“Lô thuốc này có báo cáo ô nhiễm. Mẹ, mẹ không thể làm thế này được.”
Thiệu Ngọc Dung lạnh lùng nhìn anh ta:
“Mày đã ký tên rồi. Nếu có chuyện gì, mày cũng không thoát được đâu.”
Hạ Thừa Tuấn trong đoạn video chìm vào im lặng.
Giọng Đường Đường vang lên từ bên ngoài khung hình:
“Thế nên anh biết. Anh biết hết tất cả mọi chuyện.”
Đoạn video chuyển cảnh đến bãi đỗ xe tầng hầm.
Trần Nha túm tóc Đường Đường, Thiệu Ngọc Dung đứng khoanh tay một bên, Hạ Thừa Tuấn lao vào can ngăn.
Đoạn này quay rất rung lắc.
Nhưng lại ghi lại rành rọt câu nói “Ra tay đi” của Thiệu Ngọc Dung.
Thiệu Ngọc Dung đứng ngoài cửa chết trân.
Nước mưa tạt vào mặt, bà ta trông như già đi chục tuổi trong nháy mắt.
Hàng xóm không biết từ lúc nào đã lại mở cửa.
Có người giơ điện thoại lên, chĩa thẳng vào gian nhà chính của tôi.
Có người run rẩy nói:
“Quay lại hết rồi. Nhà họ Hạ hại chết người rồi.”
Nụ cười trên mặt Trần Nha cuối cùng cũng vụt tắt.
Hắn đột ngột giơ tay lên, hất văng Hạ Thừa Tuấn vào cột cửa.
Hạ Thừa Tuấn đập đầu tóe máu, gục xuống vũng nước.
Trần Nha sải bước vào gian chính.
Dưới chân hắn không hề lưu lại dấu nước.
Trong đôi mắt đó, bóng hình con rắn đen đang cuộn tròn.
“Đã có bằng chứng rồi. Vậy thì những kẻ ở đây, đừng hòng ai sống sót.”
Những sợi chỉ đen từ trong tay áo hắn bùng phát ra, tức thì phong tỏa toàn bộ cửa hàng.
Cửa chính và cửa sổ đồng loạt đóng sầm lại.
Tiếng kinh hô của hàng xóm bị ngăn cách bên ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại tôi, Đường Đường, oán linh trẻ sơ sinh, Hạ Thừa Tuấn, và Trần Nha.
Thiệu Ngọc Dung đứng ngoài tuyệt vọng đập cửa thùm thụp.
“Tiên sinh! Thừa Tuấn vẫn còn ở bên trong!”
Trần Nha không ngoái đầu lại.
“Tôi đã nói rồi. Lễ tế của nhà họ Hạ, không thể thiếu máu của người nhà họ Hạ.”
Đường Đường từ từ ngồi dậy.
Sau khi xương tâm quy vị, khuôn mặt cậu ấy đã khôi phục lại được vài phần dáng vẻ lúc sinh thời.
Chỉ có đôi mắt là lạnh lẽo như lưỡi dao trong đêm mưa.
Cậu ấy nhìn Trần Nha.
“Bây giờ, đến lượt tôi xem con đường chết của ông rồi.”
Tim tôi chấn động.
Đường Đường vươn tay, nắm lấy cây kim bạc.
Sợi chỉ của mũi kim thứ bảy, vậy mà lại quấn ngược lên chiếc nhẫn rắn của Trần Nha.
12. Nhìn lại đường chết
Sắc mặt Trần Nha biến đổi.
Hắn cúi xuống nhìn chiếc nhẫn rắn.
Sợi chỉ bạc mảnh đến mức gần như không nhìn thấy, vậy mà đã xiết chặt vào khe nhẫn.
Đường Đường nắm chặt cây kim, hồn ảnh bị kéo căng đến mức trắng bệch.
Cậu ấy vừa mới quy tâm, căn bản không thể chống đỡ được bao lâu.
Tôi muốn cản cậu ấy lại.
Nhưng cậu ấy lại nhìn tôi trước:
“Thanh Hòa. Cậu đã dạy mình. Cây kim của thợ khâu xác có thể để người chết nhận lại bản thân. Vậy thì mình cũng muốn bắt hắn phải nhận ra… Rốt cuộc hắn đã hại chết bao nhiêu người.”
Cổ họng tôi nghẹn đắng.
Lẽ ra sau mũi kim thứ bảy là kết thúc.
Nhưng Đường Đường đã đem toàn bộ sự thanh tỉnh vừa lấy lại được, dồn hết vào sợi chỉ ngược này.
Đây là dùng linh hồn để cạy tung sinh mệnh của Trần Nha.
Trần Nha cười gằn:
“Dựa vào cô sao?”
Hắn giơ tay định giật đứt sợi chỉ bạc.
Oán linh trẻ sơ sinh từ cạnh hũ đen chợt bò dậy, ôm riết lấy mắt cá chân hắn.
Hồn ảnh bé xíu nhạt nhòa như làn sương mỏng, nhưng lại cắn chặt lấy sợi chỉ đen nối với chiếc nhẫn rắn.
Trần Nha đá một cái, không văng.
Hạ Thừa Tuấn cũng lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
Mặt anh ta đầy máu, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.
Anh ta lao tới trước chiếc hũ đen, dùng chính bàn tay đang rỉ máu của mình ấn chặt lên miệng hũ.
“Con của Bạch Tranh. Nếu nhóc nghe thấy. Món nợ nhà họ Hạ nợ nhóc, ta sẽ trả trước một nửa.”
Chiếc hũ đen rung lên bần bật.
Oán linh quay đầu lại.
Nó không có mắt.
Nhưng tôi biết, nó đã nhìn thấy Hạ Thừa Tuấn.
Hạ Thừa Tuấn không phải là cha của nó.
Nhưng anh ta mang dòng máu nhà họ Hạ.
Cũng là con người được đắp nặn từ nỗi đau của nó suốt những năm tháng qua.
Anh ta không thể chuộc tội thay cho tất cả mọi người.
Nhưng cuối cùng anh ta đã không trốn chạy nữa.
Tôi vớ lấy cuốn sổ khâu xác, lật đến trang “Nợ cũ nhà họ Hạ”.
Dòng chữ chu sa đang ứa máu.
Hai mươi năm trước, gãy kim một lần, oán hồn chưa dứt.
Một dòng mới từ từ hiện lên:
Đêm nay vá kim, đoạn tuyệt mạng rắn.
Chaporia
Bình Luận (0)