Thiệu Minh Châu trả lời:

“Có bố nó nuôi, liên quan gì đến em?”

“Đợi chị ly hôn lấy được tiền, chị đưa em đi du lịch châu Âu.”

Chỉ mấy dòng ngắn ngủi.

Đã xé sạch lớp mặt nạ người mẹ đáng thương của chị ta.

Nữu Nữu được giao cho Trịnh Bảo Thành.

Thiệu Minh Châu phải trả lại khoản tiền đã chuyển cho nhân tình bằng tài sản cá nhân.

Nhưng chị ta vốn chẳng còn bao nhiêu tiền.

Người đàn ông trẻ tuổi kia thấy sự việc bại lộ, lập tức biến mất.

Đồng hồ, túi xách, tiền mặt có thể bán được đều đã bị hắn cuỗm đi.

Thiệu Minh Châu mất chồng, mất con, mất tiền.

Chân bị thương vẫn chưa khỏi hẳn.

Muốn về nhà mẹ đẻ thì Hàn Ngọc Mai đã thay khóa.

Bà chỉ gửi cho chị ta một tin nhắn:

“Minh Châu, mẹ nuôi con ba mươi mấy năm.”

“Nhưng mẹ không nợ con cả đời.”

“Sau này con tự sống đi.”

Thiệu Minh Châu không tin.

Chị ta đến chung cư làm loạn.

Gõ cửa, khóc lóc, chửi mắng.

Hàn Ngọc Mai không mở cửa.

Hàng xóm nghe ồn ào gọi bảo vệ.

Thiệu Minh Châu bị mời ra ngoài trong ánh mắt khinh thường của mọi người.

Từ công chúa được cả nhà chiều chuộng, chị ta biến thành người phụ nữ kéo vali lang thang ngoài đường.

Sau này tôi nghe nói, chị ta phải thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô.

Không có tiền, không có người chăm sóc.

Muốn tìm việc nhưng hồ sơ trắng trơn, lại bị chuyện trên mạng ảnh hưởng.

Những nơi tuyển dụng bình thường đều không muốn nhận.

Chị ta từng gọi điện cho Thiệu Minh Viễn cầu cứu.

Nhưng lúc ấy, Thiệu Minh Viễn cũng tự lo không xong.

Sau khi ly hôn, anh mất cơ hội thăng chức, bị điều sang bộ phận nhàn rỗi.

Lương giảm gần một nửa.

Căn nhà phải gánh khoản bồi thường cho tôi, cuối cùng anh buộc phải bán đi.

Bán xong trả nợ, trả tiền cho tôi, phần còn lại chẳng còn bao nhiêu.

Anh dọn về sống cùng Hàn Ngọc Mai trong căn hộ cũ.

Hai mẹ con ngày ngày đối diện nhau, không ai nói nhiều.

Một lần, Hàn Ngọc Mai bị cao huyết áp ngất trong nhà.

Là hàng xóm phát hiện đưa đi cấp cứu.

Thiệu Minh Viễn lúc đó đang tăng ca.

Thiệu Minh Châu biết chuyện, chạy đến bệnh viện.

Không phải vì lo cho mẹ.

Mà là muốn hỏi Hàn Ngọc Mai sổ tiết kiệm còn bao nhiêu.

Hàn Ngọc Mai nằm trên giường bệnh, nhìn đứa con gái trước mặt.

Cuối cùng bật khóc.

Bà nói:

“Minh Châu, đời này mẹ hối hận nhất là đã dạy con nghĩ rằng cả thế giới đều phải nhường con.”

Thiệu Minh Châu không kiên nhẫn.

“Mẹ nói mấy lời này làm gì?”

“Mẹ còn tiền không? Cho con mượn trước một ít.”

“Chân con chưa khỏi hẳn, con thật sự không sống nổi nữa.”

Hàn Ngọc Mai nhắm mắt.

“Không có.”

Thiệu Minh Châu lập tức đổi sắc mặt.

“Mẹ đừng lừa con!”

“Mẹ có tiền mà đem đi quyên cho đứa nghiệt chủng chưa sinh kia, bây giờ lại nói không có tiền cho con?”

Lời vừa dứt, Thiệu Minh Viễn đứng ở cửa phòng bệnh lao tới tát chị ta một cái.

“Chị câm miệng!”

Thiệu Minh Châu bị đánh choáng váng.

“Em đánh chị?”

Thiệu Minh Viễn hai mắt đỏ ngầu.

“Đến bây giờ chị vẫn không thấy mình sai sao?”

“Vì chị, con em không còn.”

“Vì chị, vợ em ly hôn.”

“Vì chị, nhà này tan rồi.”

Thiệu Minh Châu cười điên dại.

“Vì tao?”

“Nếu không phải mày vô dụng, không quản được vợ, nó dám kiện tao sao?”

“Nếu mẹ không thiên vị nó, tao sẽ thành thế này sao?”

“Các người đều trách tao, nhưng các người có ai vô tội?”

Câu cuối cùng khiến cả căn phòng im lặng.

Đúng vậy.

Không ai vô tội.

Thiệu Minh Châu độc ác.

Thiệu Minh Viễn nhu nhược.

Hàn Ngọc Mai dung túng.

Mỗi người trong bọn họ đều tự tay góp một viên gạch, xây nên bi kịch hôm ấy.

Chỉ có con tôi là vô tội.

Nó chưa từng làm sai điều gì.

Nhưng nó lại là người phải rời đi.

10

Nửa năm sau, vụ việc của Thiệu Minh Châu có kết quả.

Vì chứng cứ đầy đủ, hành vi của chị ta bị xác định đã trực tiếp gây hậu quả nghiêm trọng cho sức khỏe của tôi.

Chị ta phải chịu trách nhiệm theo pháp luật và bồi thường một khoản tiền lớn.

Ngày nhận được tin, tôi đang ở một thành phố ven biển.

Sau ly hôn, tôi rời khỏi nơi cũ một thời gian.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần biển.

Mỗi sáng đi bộ trên bờ cát, chiều đọc sách, tối học làm bánh.

Bác sĩ tâm lý nói tôi cần học cách sống lại.

Ban đầu tôi không hiểu.

Sau này mới biết, sống lại không phải là quên đi đau khổ.

Mà là khi nhớ đến nó, tôi vẫn có thể tiếp tục ăn cơm, ngủ, cười, nhìn mặt trời mọc.

Luật sư gọi điện báo:

“Cô Đường, phán quyết đã xuống.”

“Phía Thiệu Minh Châu muốn xin cô viết thư xin giảm nhẹ.”

Tôi nhìn sóng biển ngoài cửa sổ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...