10

Tôi chỉ mất nửa ngày đã dọn dẹp gần xong đồ đạc trong căn phòng thuê.

Sau đó trả phòng cho bà chủ nhà.

Trước khi rời Hải Thành.

Tôi còn hẹn hai người bạn thân đi ăn một bữa.

Trong lúc đứng ngoài nhà hàng chờ có chỗ.

Một người đàn ông đi ngang qua tôi rồi đột nhiên dừng bước.

“Lương Nhất Nặc?”

Tôi nhìn anh ta, ngẩn người một lát.

Đột nhiên nhớ ra người này chính là một trong những người có mặt ở phòng bao hôm đó.

Hình như cũng là bạn từ nhỏ của Dung Trạch.

Anh ta mỉm cười với tôi.

“Không nhận ra tôi à? Tôi là… bạn cùng phòng của Dung Trạch, chúng ta từng gặp ở Đại học Hải Thành.”

Anh ta vừa nói vậy.

Tôi liền có chút ấn tượng.

Năm cuối đại học, có một lần tôi đến trường tìm Dung Trạch.

Mấy chàng trai đang chơi bóng rổ trên sân.

Hình như anh ta là một trong số đó.

Tôi nở nụ cười xã giao.

“Xin chào.”

Khóe môi đối phương cong lên, nhướng mày hỏi:

“Cô đang đợi Dung Trạch à? Nhưng hình như cậu ta nghỉ việc rồi.”

Lúc này tôi mới nhớ ra.

Tòa nhà đối diện đúng là công ty trước đây Dung Trạch làm việc.

Vốn định phủ nhận.

Nhưng lại nghe người đàn ông dùng giọng điệu trêu chọc thân mật nói:

“Có cần tôi gọi điện cho cậu ta không? Suốt ngày trốn bạn gái thì ra thể thống gì.”

Người này chắc hẳn biết Dung Trạch đã đề nghị chia tay với tôi.

Đang chờ xem kịch vui đây mà.

Tôi vừa bất lực vừa thấy buồn cười.

Nghĩ một lát.

Vẫn chiều theo ý anh ta, đổi sang bộ dạng đáng thương.

“Thật sao? Thảo nào em đợi anh ấy mấy ngày rồi mà không thấy.”

Nụ cười trên mặt đối phương càng thêm thích thú.

Ngay sau đó liền lấy điện thoại ra gọi.

11

Hội sở Hoàng Đình.

Bên trong phòng bao vô cùng náo nhiệt.

Một đám đàn ông rảnh rỗi.

Người chơi bài thì chơi bài.

Người tán gái thì tán gái.

Người bàn chuyện làm ăn thì bàn chuyện làm ăn.

Chỉ có Dung Trạch ngồi trên ghế sofa, không tham gia gì cả.

Thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại.

Trần Yến Chu vừa đánh xong một ván bi-da.

Phát hiện trong vòng nửa tiếng, tư thế ngồi của người này còn chưa thay đổi.

Chậc chậc.

“Dung Trạch, sao tôi cảm thấy mấy ngày nay cậu hồn vía lên mây vậy? Không phải yêu con bé đó rồi chứ?”

Có người tai rất thính.

“Yêu con bé nào?”

“Còn ai nữa, Lương Nhất Nặc chứ ai.”

“Nói mới nhớ, mấy ngày nay thiếu gia Dung đúng là không bình thường. Cả ngày nhìn chằm chằm điện thoại, sắp biến thành Hoa Trạch Loại rồi.”

Có người bật cười.

“Có thể đừng buồn cười thế được không? Hoa Trạch Loại? Tôi còn tưởng Đạo Minh Tự cơ.”

“Theo tôi thấy, thiếu gia Dung cũng đủ nhẫn tâm đấy. Đổi lại là tôi, tôi không nỡ chia tay Lương Nhất Nặc đâu. Con bé đó đẹp biết bao, da trắng, chân dài miên man, quan trọng là một lòng một dạ với bạn trai. Thà một ngày làm ba công việc cũng muốn mua đồng hồ, mua đồ cho bạn trai. Bạn gái như vậy tìm đâu ra.”

“Có ích gì đâu? Dù cô ấy có làm mười công việc một ngày cũng không bước được vào cửa nhà họ Dung.”

“Con bé này cũng có cốt khí thật. Chia tay mà không hề làm loạn với cậu. Dung Trạch, sức hút của cậu giảm rồi đấy.”

Tưởng Ân Dư nghe vậy, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.

“Người ta thủ đoạn cao lắm đấy. Chuyển bị động thành chủ động, cố tình lạnh nhạt một thời gian, chỉ chờ mấy người đàn ông các anh mắc câu thôi.”

“Thật hay giả vậy?”

Tưởng Ân Dư hừ lạnh một tiếng, đầy tự tin.

“Loại trà xanh này thủ đoạn chẳng qua chỉ là chờ đàn ông cúi đầu trước. Một khi đàn ông không để ý tới cô ta, lập tức sẽ tìm tới tận cửa. Cứ chờ mà xem, nếu để cô ta biết thân phận thật của Dung Trạch, cô ta sẽ bám lấy anh ấy như đỉa hút máu.”

“Không đến mức đó đâu, cô nghĩ Lương Nhất Nặc là người thế nào vậy.”

“Đúng đó.”

Dung Trạch bỗng thấy bực bội vô cớ.

Đám người này lại còn ồn ào không ngớt, cứ vo ve bên tai như ruồi.

“Có thôi đi không? Không nói chuyện thì chẳng ai coi các người là câm đâu.”

Mọi người lập tức im lặng.

Hôm nay áp suất quanh thiếu gia Dung quá thấp.

Tốt nhất đừng chọc vào.

Điện thoại rung lên.

Trên màn hình hiện lên tên Chu Cẩn Vũ.

Dung Trạch vô thức thất vọng.

Sau khi bắt máy, anh mất kiên nhẫn hỏi:

“Có chuyện gì?”

Trong điện thoại vang lên giọng nói chậm rãi của Chu Cẩn Vũ:

“Thiếu gia Dung, chuyện cậu nghỉ việc không nói với Lương Nhất Nặc à? Cô bé đó đứng chờ trước cửa công ty cậu mấy ngày rồi.”

Câu nói ấy giống như một cơn gió lạnh.

Khiến cả người Dung Trạch run lên.

Anh lập tức ngồi thẳng dậy.

“Cậu nói Lương Nhất Nặc?”

“Không thì còn ai nữa?”

Anh theo phản xạ định đứng lên.

Nhưng lại nghe thấy giọng mỉa mai của Tưởng Ân Dư.

“Tôi vừa nói gì nào? Giờ tin chưa?”

“Dung Trạch, hôm nay nếu anh đi gặp cô ta, cả đời này cứ chuẩn bị làm túi máu cho Lương Nhất Nặc đi. Bị cô ta nắm chặt trong tay, cả đời đừng hòng trở mình.”

Lời của Tưởng Ân Dư lại giống như một tiếng sét giữa trời quang.

Lập tức giữ chân anh tại chỗ.

Dung Trạch ngồi trên ghế sofa, im lặng rất lâu.

Cuối cùng vẫn cắn răng quyết tâm, lạnh lùng nói:

“Chu Cẩn Vũ, tôi với cô ấy đã hoàn toàn kết thúc rồi. Bảo cô ấy đừng tìm tôi nữa, tôi sẽ không gặp lại cô ấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...