12
Người đàn ông cúp máy, có chút áy náy nhìn tôi.
“Xin lỗi, tên đó đúng là khá tuyệt tình.”
Tôi chú ý thấy những thực khách vừa ăn xong trong nhà hàng đang đi ra ngoài, chắc cũng sắp đến lượt tôi rồi.
Dù sao kịch đã diễn đến nước này.
Ít nhất cũng phải diễn cho trọn vẹn.
Tôi lau khóe mắt không hề có nước mắt, lại hít hít mũi.
Làm ra vẻ đau lòng đến tột cùng.
“Được, anh hãy chuyển lời với Dung Trạch rằng sau này tôi sẽ không tìm anh ấy nữa.”
Đối phương nhìn tôi thật sâu, muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
“Cô Lương, hay là chúng ta thêm WeChat đi? Nếu có chuyện gì tôi giúp được, cô cũng có thể tìm tôi.”
Chịu thật.
Trông tôi giống kiểu phụ nữ không có não đến vậy sao?
“Không cần, sau này tôi không muốn gặp lại Dung Trạch, bạn bè của anh ấy cũng vậy.”
Nói xong.
Tôi quay người dứt khoát bước vào nhà hàng.
13
Sau khi trở về Hỗ Thành.
Tôi và Lộ Gia Diễn bắt đầu hẹn hò với tiền đề là kết hôn.
Có lẽ đây chính là ưu điểm của xem mắt.
Mục tiêu của cả hai đều rõ ràng, không dây dưa dài dòng.
Nhiều năm sau gặp lại.
Phu nhân nhà họ Lộ ngược lại càng xinh đẹp đến mức không thể rời mắt.
Hoàn toàn giống hình tượng phu nhân tổng tài cao quý lạnh lùng trong tiểu thuyết hào môn bước ra đời thực.
“Thì ra người xem mắt với A Diễn nhà chúng ta là Tiểu Nặc à. Thảo nào thằng nhóc đó đột nhiên thông suốt, chủ động nhắc tới chuyện kết hôn.”
Dì Lộ nắm tay tôi, cười dịu dàng.
Đứng quá gần mỹ nhân.
Tim tôi đập thình thịch.
Không ngờ có ngày tôi lại vì mẹ chồng tương lai đứng quá gần mà tim đập nhanh.
“Dì Lộ, lâu rồi không gặp ạ!”
“Nhiều năm không gặp, Tiểu Nặc đã thành đại mỹ nhân rồi.”
Tôi có chút chột dạ.
Chắc chẳng có mấy người phụ nữ dám tự nhận mình là đại mỹ nhân trước mặt bà.
Dì Lộ kéo tôi trò chuyện một lúc.
“Con đã xem căn nhà ở Lan Nguyệt Loan chưa? Dùng làm nhà tân hôn của hai đứa thế nào? Tất nhiên, nếu không thích phong cách Anh Quốc, dì sẽ thuê đội thi công sửa sang lại.”
Từ lâu tôi đã biết.
Mảnh đất ở Lan Nguyệt Loan là do ông nội Lộ Gia Diễn mua từ nhiều năm trước.
Chuyên dùng để xây nhà cưới cho cháu trai.
Cách biệt thự cũ nhà họ Lộ không xa.
Vì vậy.
Sau khi trò chuyện với dì Lộ xong.
Tôi liền kéo Lộ Gia Diễn lái xe thẳng tới Lan Nguyệt Loan.
Ngôi nhà còn lớn hơn tưởng tượng của tôi.
Phong cách châu Âu điển hình, giống như một tòa lâu đài.
Hơn nữa xung quanh còn có rừng cây, hồ nước, trường đua ngựa và cả vườn cây ăn trái.
Khiến người ta vừa nhìn đã yêu ngay.
Sống ở đây đúng là quá tuyệt.
Tôi lập tức hào hứng hỏi Lộ Gia Diễn:
“Em có thể chuyển vào ở luôn không?”
Anh ngước mắt, bất ngờ nhìn tôi.
Trong đôi mắt vốn bình lặng chợt gợn lên từng vòng sóng.
Ngay cả giọng nói cũng chất chứa đầy dịu dàng:
“Tất nhiên là được.”
Tuyệt quá!
Sáng hôm sau.
Tôi liền chuyển tới ở.
Tiếp đó.
Lộ Gia Diễn cũng dọn vào.
Ước chừng chẳng có cặp xem mắt nào hiệu suất cao hơn chúng tôi.
Mới gặp mặt hai tuần.
Đã bước vào giai đoạn sống thử trước hôn nhân.
Chaporia
Bình Luận (0)