“Trần tổng, không ổn rồi!”

“Các đối tác lớn đồng loạt gửi công văn yêu cầu tạm dừng hợp tác. Phòng pháp chế nhận được thư luật sư từ Quỹ T.S, yêu cầu chấm dứt quyền sử dụng ba bằng sáng chế lõi vì hợp đồng đã hết hạn.”

“Còn nữa… cổ đông đang yêu cầu mở cuộc họp khẩn cấp.”

“Có người đề xuất bãi nhiệm chức vụ chủ tịch của anh.”

Trần Hạo Vũ nhắm mắt.

Bàn tay siết chặt đến mức mu bàn tay nổi gân xanh.

Anh biết.

Tần Thư ra tay rồi.

Không ồn ào.

Không khóc lóc.

Không cần đứng trước mặt anh mắng một câu.

Cô chỉ cần rút lại những thứ vốn thuộc về cô.

Thế là cả tòa nhà mà anh tự hào đã bắt đầu lung lay.

Ngày thứ ba sau khi tôi đến New York, Khương Ninh gửi tin vui.

“Chị Tần, Tống Nhã Nhiên bị bắt ở sân bay rồi. Lâm Duy cũng bị đưa đi điều tra.”

Tôi đang ngồi trong quán cà phê gần Central Park.

Ngoài cửa sổ, nắng nhẹ rơi xuống vòm cây.

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

“Trần Hạo Vũ báo cảnh sát?”

“Đúng.” Khương Ninh đáp. “Nhưng chuyện buồn cười hơn là Tống Nhã Nhiên vừa bị bắt đã khai rằng Chu Ngọc Lan biết chuyện bệnh án bị phóng đại.”

Tôi khựng tay.

Sau đó bật cười.

“Thật sao?”

“Thật. Cô ta nói Chu Ngọc Lan biết tình trạng bệnh của cô ta không nguy kịch đến mức cần ghép ngay, nhưng vẫn muốn dùng chuyện này ép chị quay về, một là lấy thận, hai là nhân cơ hội buộc chị ký thỏa thuận từ bỏ quyền kiện tụng liên quan đến Công nghệ Hạo Vũ.”

Tôi đặt tách cà phê xuống.

Quả nhiên.

Tôi luôn biết Chu Ngọc Lan tham lam.

Nhưng không ngờ bà ta lại ngu đến mức tự để người khác nắm thóp.

“Còn Trần Hạo Vũ?”

“Đang phát điên.”

Khương Ninh nói.

“Anh ta vừa biết mình bị Tống Nhã Nhiên lừa, vừa biết mẹ ruột đứng sau chuyện ép chị quay về. Hiện tại nhà họ Trần loạn như nồi cháo.”

Tôi mỉm cười.

“Rất tốt.”

Buổi tối hôm đó, trên mạng lại xuất hiện tin mới.

#Tống Nhã Nhiên bị bắt#

#Bệnh án giả của cô dâu mới nhà họ Trần#

#Mẹ chồng cũ Tần Thư bị nghi ép hiến thận#

Dư luận một lần nữa nổ tung.

Những người hôm trước còn mắng tôi máu lạnh, hôm nay đồng loạt quay xe.

“Chị Tần đâu rồi? Em xin lỗi chị!”

“Trời ơi, đây không phải phim truyền hình máu chó sao?”

“Vợ cũ bị cắm sừng, bị ép ly hôn, bị ép hiến thận cho tiểu tam, còn bị vu oan. Nhà họ Trần đúng là địa ngục.”

“Công nghệ Hạo Vũ nên đổi tên thành Công nghệ Vong Ân.”

“Trần Hạo Vũ có mắt như mù.”

Tôi lướt vài bình luận rồi tắt điện thoại.

Những lời xin lỗi muộn màng của người ngoài đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì.

Tôi không cần họ thương hại.

Cũng không cần họ bênh vực.

Tôi chỉ cần những kẻ nợ tôi trả đủ.

Một tuần sau.

Tôi chính thức xuất hiện trong buổi họp báo trực tuyến của Quỹ T.S.

Máy quay bật lên.

Tôi mặc một bộ vest trắng đơn giản, tóc buộc gọn sau gáy, trang điểm rất nhẹ.

Nhưng chỉ vừa xuất hiện, toàn bộ bình luận trực tiếp đã bùng nổ.

“Là Tần Thư!”

“Trời ơi khí chất đỉnh quá!”

“Đây mà là bà nội trợ ăn bám á?”

“Chị ơi em xin lỗi vì từng mắng chị!”

Tôi không nhìn bình luận.

Chỉ nhìn thẳng vào ống kính.

Người dẫn chương trình hỏi:

“Cô Tần, xin hỏi về tranh chấp giữa cô và Công nghệ Hạo Vũ, cô có muốn giải thích gì không?”

Tôi mỉm cười.

“Không cần giải thích.”

“Vì hợp đồng, chứng cứ, dòng tiền và quyền sở hữu trí tuệ đều đã nói rất rõ.”

Người dẫn chương trình hơi khựng lại.

“Vậy sau khi thu hồi quyền sử dụng ba bằng sáng chế lõi, cô có dự định tiếp tục hợp tác với Công nghệ Hạo Vũ không?”

Tôi đáp rất nhanh.

“Không.”

Chỉ một chữ.

Gọn gàng, dứt khoát.

Cư dân mạng lập tức sôi trào.

Người dẫn chương trình hỏi tiếp:

“Có phải vì vấn đề cá nhân giữa cô và Trần tổng không?”

Tôi nhìn ống kính.

“Không hoàn toàn.”

“Tôi rút lại quyền sử dụng vì Công nghệ Hạo Vũ đã vi phạm điều khoản đạo đức kinh doanh, che giấu rủi ro quản trị, đồng thời có hành vi xâm phạm quyền riêng tư cá nhân của tôi.”

“Đối với một doanh nghiệp công nghệ, niềm tin quan trọng không kém năng lực kỹ thuật.”

“Tôi không thể để công nghệ của mình tiếp tục phục vụ một hệ thống không đáng tin.”

Câu nói ấy lập tức được cắt ra lan truyền khắp nơi.

Niềm tin quan trọng không kém năng lực kỹ thuật.

Cùng lúc đó, Quỹ T.S công bố dự án mới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...