Một nền tảng công nghệ trí tuệ nhân tạo trong lĩnh vực y tế, hợp tác với ba viện nghiên cứu lớn ở Mỹ.
Người sáng lập kiêm giám đốc chiến lược: Tần Thư.
Tin này vừa ra, giá trị của Quỹ T.S tăng vọt.
Còn Công nghệ Hạo Vũ thì ngược lại.
Mất quyền sử dụng công nghệ lõi, mất niềm tin của nhà đầu tư, mất đối tác chiến lược.
Chỉ trong nửa tháng, công ty từng được tung hô là kỳ lân công nghệ bắt đầu rơi tự do.
Trần Hạo Vũ nhiều lần muốn gặp tôi.
Anh gửi email.
Gọi điện.
Nhờ người chuyển lời.
Thậm chí còn bay đến New York.
Nhưng anh không gặp được tôi.
Bởi vì người không còn quan trọng thì ngay cả tư cách đứng trước mặt tôi cũng không có.
Một buổi chiều cuối thu.
Tôi vừa kết thúc cuộc họp thì Khương Ninh bước vào.
“Chị Tần, Trần Hạo Vũ đang ở dưới sảnh.”
Tôi đóng tài liệu lại.
“Anh ta nói gì?”
“Anh ta nói muốn gặp chị lần cuối.”
Tôi im lặng hai giây.
Sau đó đứng dậy.
“Vậy gặp.”
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì tôi muốn tận mắt nhìn xem.
Người đàn ông từng khiến tôi đau đến không thở được, bây giờ rốt cuộc đã biến thành dáng vẻ gì.
Sảnh tầng một của tòa nhà rất rộng.
Trần Hạo Vũ đứng gần cửa kính.
Anh gầy đi rất nhiều.
Chân vẫn chưa khỏi hẳn, phải chống gậy.
Bộ vest trên người vẫn là hàng cao cấp, nhưng không còn vẻ sắc bén ngạo mạn ngày xưa.
Thấy tôi bước ra, anh ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, mắt anh đỏ lên.
“Tần Thư.”
Tôi dừng cách anh ba bước.
“Có chuyện gì nói đi.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt phức tạp đến mức gần như đau đớn.
“Em sống tốt không?”
Tôi cười nhạt.
“Anh vượt nửa vòng trái đất chỉ để hỏi câu vô nghĩa này?”
Sắc mặt anh trắng đi.
“Tần Thư, anh xin lỗi.”
Ba chữ ấy cuối cùng cũng được nói ra.
Nhưng tôi phát hiện lòng mình chẳng hề dao động.
Ngày xưa tôi từng chờ lời xin lỗi này rất lâu.
Chờ trong từng đêm anh đi gặp Tống Nhã Nhiên.
Chờ trong từng bữa cơm Chu Ngọc Lan mỉa mai tôi không biết sinh con.
Chờ trong ngày anh lạnh lùng đưa đơn ly h/ôn.
Chờ đến lúc trái tim tôi nguội lạnh.
Bây giờ nó tới rồi.
Nhưng tôi không cần nữa.
“Tôi nhận.”
Tôi nói.
“Còn gì không?”
Trần Hạo Vũ sững sờ.
Có lẽ anh không ngờ phản ứng của tôi lại bình tĩnh như vậy.
Anh siết chặt gậy.
“Anh biết anh sai rồi.”
“Anh bị Tống Nhã Nhiên lừa. Anh tưởng cô ấy…”
Tôi ngắt lời anh.
“Anh không bị lừa.”
Anh khựng lại.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Trần Hạo Vũ, đừng đổ lỗi cho Tống Nhã Nhiên.”
“Cô ta lừa anh là chuyện của cô ta.”
“Nhưng người bỏ rơi tôi là anh.”
“Người ký đơn ly h/ôn là anh.”
“Người để mẹ mình ép tôi hiến thận là anh.”
“Người hưởng công lao của tôi suốt mười năm rồi xem đó là điều hiển nhiên cũng là anh.”
“Tống Nhã Nhiên chỉ khiến anh nhìn rõ bản chất tham lam của mình thôi.”
Mặt Trần Hạo Vũ trắng bệch.
Môi anh run lên, rất lâu không nói được lời nào.
Tôi bình tĩnh nói tiếp:
“Anh không yêu cô ta nhiều như anh nghĩ.”
“Anh chỉ yêu cảm giác bản thân là vị cứu tinh.”
“Còn đối với tôi, anh cũng không phải không yêu.”
“Chỉ là anh yêu tôi theo cách của một kẻ ích kỷ.”
“Khi tôi có thể giúp anh, anh giữ tôi bên cạnh.”
“Khi tôi không còn thỏa mãn lòng hư vinh của anh, anh vứt tôi đi.”
“Trần Hạo Vũ, thứ anh yêu nhất từ đầu đến cuối chỉ có chính anh.”
Từng chữ rơi xuống.
Gương mặt anh như bị rút cạn máu.
Anh nhìn tôi, ánh mắt vỡ vụn.
“Tần Thư, chúng ta… thật sự không thể quay lại sao?”
Tôi bật cười.
Câu hỏi này cuối cùng vẫn tới.
Tôi từng tưởng tượng rất nhiều lần.
Nếu có ngày Trần Hạo Vũ hối hận, quỳ xuống xin tôi quay về, tôi sẽ làm gì?
Tôi sẽ tát anh?
Sẽ khóc?
Sẽ mắng anh là đồ khốn?
Nhưng đến khi ngày ấy thật sự đến, tôi lại chỉ cảm thấy mệt.
Rất mệt.
Mười năm quá dài.
Dài đến mức đủ để một cô gái yêu đến mất bản thân.
Cũng đủ để cô ấy tỉnh lại hoàn toàn.
“Không thể.”
Tôi nói.
Rõ ràng.
Bình thản.
Không do dự.
Trần Hạo Vũ lùi nửa bước.
“Tại sao?”
Tôi nhìn anh.
“Vì tôi không nhặt rác.”
Không khí lập tức đông cứng.
Khương Ninh đứng phía sau tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.
Trần Hạo Vũ thì như bị người ta tát mạnh một cái.
Mặt anh lúc đỏ lúc trắng.
Chaporia
Bình Luận (0)