Tôi không muốn tiếp tục dây dưa.
“Sau này đừng đến tìm tôi nữa.”
“Tôi và anh, từ ngày ký giấy ly h/ôn đã không còn bất kỳ quan hệ gì.”
Tôi xoay người định đi.
Nhưng anh đột nhiên gọi tôi.
“Tần Thư!”
Tôi không quay đầu.
Anh khàn giọng nói:
“Mười năm qua… em có từng thật sự yêu anh không?”
Bước chân tôi dừng lại.
Câu này quen thật.
Ngày ly h/ôn, tôi cũng từng hỏi anh:
“Trần Hạo Vũ, anh đã từng yêu em chưa?”
Khi ấy anh nói:
“Tần Thư, đừng hành xử trẻ con như thế nữa.”
Bây giờ, tôi trả lại nguyên vẹn cho anh.
“Trần Hạo Vũ.”
“Đừng hành xử trẻ con như thế nữa.”
Nói xong, tôi bước vào thang máy.
Cửa thang máy chậm rãi khép lại.
Qua khe cửa hẹp dần, tôi nhìn thấy Trần Hạo Vũ đứng chết lặng ở đó.
Giống như cuối cùng anh cũng hiểu.
Có vài người một khi rời đi.
Là cả đời không thể quay lại.
Một tháng sau.
Công nghệ Hạo Vũ tuyên bố phá sản tái cấu trúc.
Trần Hạo Vũ bị hội đồng quản trị bãi nhiệm.
Chu Ngọc Lan vì liên quan đến việc xâm phạm quyền riêng tư y tế, ép buộc và làm giả thông tin trong quá trình truyền thông nên bị điều tra.
Tống Nhã Nhiên và Lâm Duy bị khởi tố vì tội lừa đảo và làm giả tài liệu y tế.
Ngày tin tức được công bố, tôi đang ở phòng thí nghiệm của dự án mới.
Một nhà nghiên cứu trẻ tuổi hào hứng chạy tới đưa tôi xem mô hình thử nghiệm.
“Cô Tần, thuật toán tối ưu lần này thành công rồi!”
Tôi nhìn màn hình, khóe môi cong lên.
“Rất tốt.”
Khương Ninh đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:
“Chị không xem tin trong nước sao?”
Tôi cởi găng tay, thản nhiên đáp:
“Không cần.”
“Nhưng hôm nay Trần Hạo Vũ tuyên bố phá sản.”
“Ừ.”
“Chu Ngọc Lan cũng bị đưa đi điều tra.”
“Ừ.”
“Tống Nhã Nhiên khai thêm rất nhiều chuyện, nghe nói nhà họ Trần bây giờ thật sự loạn lắm.”
Tôi quay đầu nhìn cô ấy.
“Ninh Ninh.”
“Dạ?”
“Buổi tối đặt nhà hàng đi.”
Khương Ninh chớp mắt.
“Chị muốn ăn mừng?”
Tôi cười.
“Không.”
“Tôi muốn ăn tối.”
Khương Ninh ngẩn ra một giây, sau đó cũng cười.
Đúng vậy.
Những người đó rốt cuộc ra sao, đã không còn đủ tư cách trở thành lý do để tôi ăn mừng.
Họ sụp đổ là kết quả tất nhiên.
Không phải chiến thắng lớn nhất đời tôi.
Chiến thắng lớn nhất của tôi là cuối cùng tôi đã không còn nhìn về phía họ nữa.
Đêm đó, tuyết đầu mùa rơi xuống New York.
Tôi ngồi bên cửa sổ nhà hàng, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh trong màn tuyết trắng.
Điện thoại bỗng nhận được một email.
Người gửi: Trần Hạo Vũ.
Tiêu đề chỉ có ba chữ.
“Xin lỗi em.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc.
Không mở ra.
Chỉ nhẹ nhàng nhấn xóa.
Sau đó kéo anh vào danh sách chặn.
Khương Ninh ngồi đối diện, cẩn thận hỏi:
“Chị không xem thật sao?”
Tôi nâng ly rượu vang, cụng nhẹ vào ly của cô ấy.
“Không xem.”
“Vì sao?”
Tôi nhìn bông tuyết rơi ngoài cửa kính.
Mỉm cười.
“Vì câu chuyện của anh ta đã kết thúc rồi.”
“Còn câu chuyện của tôi…”
Tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt phản chiếu cả thành phố rực rỡ.
“Bây giờ mới bắt đầu.”
Một năm sau.
Dự án trí tuệ nhân tạo y tế của Quỹ T.S chính thức ra mắt toàn cầu.
Tôi đứng trên sân khấu hội nghị quốc tế, trước hàng trăm nhà đầu tư, chuyên gia và truyền thông.
Ánh đèn rơi xuống vai tôi.
Không còn là ánh đèn hôn lễ của người khác.
Không còn là cái bóng phía sau Trần Hạo Vũ.
Mà là ánh sáng thuộc về chính tôi.
Sau bài phát biểu, cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay kéo dài.
Khương Ninh đứng dưới sân khấu, mắt đỏ hoe.
Tôi nhìn cô ấy, khẽ gật đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến cô gái của mười năm trước.
Cô ấy từng ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, ôm laptop cũ, tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì sẽ có hạnh phúc.
Tôi không trách cô ấy ngây thơ.
Bởi vì nếu không có cô ấy của năm ấy, sẽ không có tôi của hôm nay.
Chỉ là từ nay về sau, tôi sẽ không đặt vận mệnh của mình vào tay bất kỳ ai nữa.
Tôi là Tần Thư.
Không phải bà Trần.
Không phải vợ cũ của ai.
Không phải người phụ nữ bị bỏ rơi.
Tôi chính là tôi.
Là người từng yêu sai một người.
Nhưng cuối cùng vẫn tự tay thắng lại cả cuộc đời mình.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)