“Không muốn bồi thường.”
Úc Hoài Khiêm trầm giọng:
“Bao gạo đó ta đền.”
Ta nhìn chàng.
“Chàng đền?”
“Được.”
“Gạo là nàng ta lấy.”
“Bánh là nàng ta làm hỏng.”
“Chàng thay nàng ta đền.”
“Vậy ta tính hai người là một.”
Sắc mặt chàng từng chút từng chút trắng đi.
Phục Thanh Tụ vội vàng nói:
“Tẩu tẩu hà tất phải nói khó nghe như vậy?”
Ta đáp:
“Ta còn có câu khó nghe hơn.”
Nàng ta cứng đờ.
Ta bước tới một bước.
“Hôm qua nàng cố ý để chỗ ngồi của ta cạnh bàn điểm tâm.”
“Cố ý nhắc chuyện ta biết chọn gạo.”
“Cố ý lôi những lời Úc Hoài Khiêm từng nói ra.”
“Nàng muốn ta mất mặt trước đám bằng hữu làm thơ của nàng.”
Môi nàng ta run lên.
“Ta không có.”
Ta nhìn sang Úc Hoài Khiêm.
“Chàng tin nàng ta không có sao?”
Chàng im lặng.
Nước mắt Phục Thanh Tụ rơi xuống.
“Hoài Khiêm?”
Chàng vẫn im lặng.
Đây là lần đầu tiên chàng không lập tức che chở nàng ta.
Nhưng ta đã chẳng còn để tâm nữa.
08
Phục Thanh Tụ nhanh chóng phản công.
Nàng ta gửi một bài từ đến thi xã trong kinh.
Bài từ viết rất hay.
Tên bài lại là 《Người Đàn Bà Bán Gạo》.
Nàng ta không chỉ rõ là ta.
Nhưng cả kinh thành đều biết, Úc Hoài Khiêm cưới một người vợ biết chọn gạo.
Trong thi xã, bài từ ấy được truyền đi rất nhanh.
Có người tới tiệm gạo mua gạo, còn cố ý hỏi ta:
“Khương phu nhân, số gạo này có chọn ra được thơ từ không?”
Tiểu nhị tức giận muốn đuổi người.
Ta ngăn lại.
“Có thể.”
Người kia sững sờ.
Ta bốc một nắm gạo đặt vào lòng bàn tay hắn.
“Gạo cũ, gạo ẩm, gạo bị sâu cắn.”
“Ta đều chọn ra được.”
“Trong thơ từ có lòng dạ xấu xa hay không, ta cũng chọn ra được.”
Trong tiệm có người bật cười.
Người kia xám mặt bỏ đi.
Xuân Vu tức đến nghiến răng.
“Phục cô nương thật hèn hạ.”
Ta đáp:
“Nàng ta dùng thơ từ mắng ta, chẳng lẽ ta mất miếng thịt nào sao?”
“Nhưng thật quá đáng.
”
“Vậy thì để nàng ta cũng phải tức.”
Ngay hôm đó, ta cho người thuê nửa ngày quán trà náo nhiệt nhất kinh thành.
Lại mời vài vị thương nhân buôn gạo cùng những thực khách sành ăn.
Trước cửa quán trà treo một tấm biển.
Tiệc Chọn Gạo.
Người trong kinh thích nhất là xem náo nhiệt.
Thế là đều kéo tới.
Cả những bằng hữu thi xã của Phục Thanh Tụ cũng tới.
Ta không gửi thiệp cho nàng ta.
Nhưng ta biết nàng ta nhất định sẽ tới.
Quả nhiên, buổi chiều nàng ta cùng Úc Hoài Khiêm xuất hiện.
Vừa nhìn thấy tấm biển trước cửa, sắc mặt Úc Hoài Khiêm lập tức thay đổi.
“A Đường, nàng định làm gì?”
Ta đáp:
“Mời người ăn cơm.”
“Vì sao nàng không nói với ta trước?”
Ta bật cười.
“Lúc chàng mở thi hội, chẳng phải cũng không nói với ta sao?”
Chàng nghẹn lời.
Phục Thanh Tụ nhìn những chén gạo bày khắp quán trà, khẽ nhíu mày.
“Tẩu tẩu định đấu khí với ta sao?”
Ta nhìn nàng ta.
“Nàng nghĩ nhiều rồi.”
“Ta bán gạo.”
Sắc mặt nàng ta trở nên khó coi.
Sau khi mọi người đến đông đủ, chưởng quỹ bưng ra mười bát cơm.
Mỗi bát dùng một loại gạo khác nhau.
Có người nếm ra vị dẻo thơm.
Có người nếm ra mùi gạo cũ.
Có người liên tục tấm tắc khen lạ.
Ta đứng trên đài.
Không ngâm thơ.
Cũng không nói chuyện phong nhã.
Ta chỉ nói gạo đến từ đâu, nên chọn thế nào, nấu ra sao.
Khi nói đến bát thứ ba, có người dưới đài hỏi:
“Khương phu nhân, hôm nay người định dựng đài đấu với bài từ của Phục cô nương sao?”
Ta khẽ cười.
“Ta không biết làm từ.”
“Ta chỉ biết làm cho người ta ăn no.”
Cả quán trà bỗng yên lặng.
Ta tiếp tục:
“Phục cô nương gọi ta là người đàn bà bán gạo.”
“Ta nhận.”
“Có người trồng gạo.”
“Có người bán gạo.”
“Có người chọn gạo.”
“Ngay cả điểm tâm ở những thi hội trong kinh thành cũng phải dùng đến gạo.”
Nói đến đây, ta nhìn về phía Phục Thanh Tụ.
“Hôm qua Phục cô nương dùng gạo của ta để mở thi hội.”
Chaporia
Bình Luận (0)