20px

“Hôm nay ta dùng gạo của mình để mở tiệc.”

“Coi như có qua có lại.”

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn lên người nàng ta.

Sắc mặt Phục Thanh Tụ trắng bệch.

Úc Hoài Khiêm hạ thấp giọng:

“A Đường, đủ rồi.”

Ta nhìn chàng.

“Chưa đủ.”

“Nàng ta dùng thơ từ giẫm đạp ta.”

“Chàng lại để cho bài từ ấy truyền khắp kinh thành.”

Sắc mặt Úc Hoài Khiêm đại biến.

“Ta không có.”

Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy.

“Đây là bản thảo được sao chép trong thi xã.”

“Ai đưa ra ngoài?”

Trên bản thảo ấy có bút tích phê chú của Úc Hoài Khiêm.

Có lẽ chàng chỉ muốn giúp Phục Thanh Tụ sửa lại đôi chỗ.

Nhưng khi bài từ được truyền ra ngoài.

Những lời phê chú ấy cũng theo đó lan truyền khắp nơi.

Ánh mắt Phục Thanh Tụ thoáng hoảng loạn.

“Hoài Khiêm chỉ sửa giúp ta vài chữ thôi.”

Ta gật đầu.

“Vậy nên không phải chỉ mình nàng mắng ta.”

“Chàng ấy cũng sửa qua rồi.”

Úc Hoài Khiêm nhìn tờ giấy đó.

Sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

Ta hỏi chàng:

“Vui không?”

“Biến ta thành người đàn bà bán gạo.”

“Có phải chàng cảm thấy rất phong nhã không?”

Môi chàng khẽ động.

Nhưng không nói được lời nào.

Cả sảnh đều đang nhìn.

Nước mắt Phục Thanh Tụ lại rơi xuống.

“Tẩu tẩu, hà tất phải ép người đến vậy?”

Ta đáp:

“Lúc nàng làm từ mắng ta, nàng dùng sức lắm mà.”

“Bây giờ đến lượt nàng thì khóc sao?”

Nàng ta tức đến run người.

“Ta không hề mắng ngươi.”

Ta đưa bản thảo bài từ cho vị trà bác sĩ bên cạnh.

“Đọc.”

Trà bác sĩ nhìn ta.

Lại nhìn mọi người.

Cuối cùng vẫn đọc.

Bài từ rất đẹp.

Cũng rất độc.

Viết về một người phụ nhân chỉ biết chuyện củi gạo dầu muối, vừa thô kệch vừa nực cười.

Câu cuối cùng là câu đã được Úc Hoài Khiêm sửa lại.

Cả sảnh yên lặng đến mức đáng sợ.

Đọc xong, ta nhìn Úc Hoài Khiêm.

“Lúc sửa câu này, chàng có từng nghĩ đến ta không?”

Chàng ngẩng đầu.

Vành mắt đã đỏ.

“Ta không biết nàng ấy sẽ truyền ra ngoài.

Ta bật cười.

“Nhưng chàng biết nàng ấy đang viết về ai.”

Chàng không còn lời nào để nói.

09

Sau Tiệc Chọn Gạo, danh tiếng của Phục Thanh Tụ mất đi một nửa.

Không phải vì nàng ta mắng ta.

Các quý nữ trong kinh thành ngấm ngầm mắng người vốn không hiếm.

Điều khiến nàng ta mất mặt là, một mặt ở trong Úc phủ, một mặt lại làm từ châm chọc Úc phu nhân.

Còn để Úc Hoài Khiêm sửa giúp.

Chuyện này truyền ra ngoài.

Phong nhã liền biến thành trò cười.

Người Phục gia tới đón nàng ta.

Nàng ta không chịu đi.

Khóc suốt một đêm trong Thính Tuyết Các.

Úc Hoài Khiêm không tới.

Chàng tới biệt viện phía tây thành.

Ta đang phơi gạo mới.

Chàng đứng ngoài cửa.

Giọng khàn đặc.

“A Đường.”

Ta không cho chàng vào.

“Có chuyện thì nói.”

Chàng nhìn đầy sân toàn là sàng gạo.

“Bài từ đó, ta chỉ thuận tay sửa vài chữ.”

Ta đáp:

“Nếu hôm nay chàng vẫn định nói như vậy thì có thể đi rồi.”

Sắc mặt chàng tái đi.

“Ta sai rồi.”

Cuối cùng ba chữ ấy cũng được thốt ra từ miệng chàng.

Ta cúi đầu đảo gạo.

“Sai ở đâu?”

Chàng nghẹn lại.

Ta cười.

“Chàng xem.”

“Chàng chỉ biết nói mình sai rồi.”

“Nhưng chàng không biết mình sai ở đâu.”

Úc Hoài Khiêm tiến lên một bước.

“Ta không nên sửa từ cho nàng ấy.”

“Còn gì nữa?”

“Không nên để nàng ấy ở Thính Tuyết Các.”

“Còn gì nữa?”

Chàng nhìn ta.

Khóe mắt dần đỏ lên.

Ta nói thay chàng:

“Không nên chê ta không hiểu.”

Yết hầu chàng khẽ động.

Ta tiếp tục:

“Không nên vừa hưởng thụ những ngày tháng yên ổn do ta vun vén, vừa ngưỡng mộ sự phong nhã của nàng ấy.”

Úc Hoài Khiêm như bị quất một roi.

Sắc mặt trắng bệch.

Ta không dừng lại.

“Điều ghê tởm nhất ở chàng không phải là động lòng.”

“Mà là chàng đã động lòng rồi, vẫn cố khiến bản thân trông sạch sẽ vô tội.”

“Chàng nói nàng ấy đáng thương.”

“Nói nàng ấy vừa mới từ hôn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...