20px

“Nói ta không hiểu.”

Chàng cúi đầu.

“A Đường.”

Ta nhìn chàng.

“Chàng thích từ của nàng ấy, có thể thừa nhận.”

“Chàng thương nàng ấy, cũng có thể thừa nhận.”

“Nhưng đừng biến ta thành một kẻ tục tằn không biết điều.”

Giọng chàng run rẩy.

“Ta chưa từng cảm thấy nàng tục.”

Ta khẽ cười.

“Vậy lúc sửa 《Người Đàn Bà Bán Gạo》, tay chàng rất vững.”

Chàng ngẩng đầu.

Hai mắt đã đỏ hoe.

“Ta không nghĩ đó là nàng.”

Ta hỏi:

“Thật sự không nghĩ tới sao?”

Môi chàng khẽ động.

Cuối cùng vẫn không thể nói ra lời dối trá ấy.

Ta đặt chiếc cào tre xuống.

“Úc Hoài Khiêm, chàng thật giỏi lừa chính mình.”

Chàng đứng ngoài cửa.

Bờ vai khẽ sụp xuống.

Qua rất lâu, chàng lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy.

“Ta chưa ký thư hòa ly.”

Ta đáp:

“Vậy thì ký đi.”

Chàng đột ngột ngẩng đầu.

“A Đường.”

“Bên Úc gia, ta đã cho người báo tin rồi.”

“Chuyện của chàng, ta không muốn kéo dài thêm nữa.”

Sắc mặt chàng trắng bệch.

“Nàng thật sự muốn hòa ly?”

Ta nhìn chàng.

“Chàng nghĩ ta dọn ra ngoài là để chờ chàng tới dỗ dành sao?”

Chàng không nói gì.

Ta tiếp tục đảo gạo.

“Chàng về đi.”

Úc Hoài Khiêm đứng đó rất lâu.

Cuối cùng, chàng đặt tờ thư hòa ly chưa ký bên cạnh cửa.

“Ngày mai ta lại tới.”

Ta đáp:

“Không cần.”

Nhưng chàng vẫn tới.

Ngày thứ hai.

Ngày thứ ba.

Liên tiếp năm ngày.

Lần nào cũng đứng ngoài cửa.

Có lúc mang bánh.

Có lúc mang sách.

Ta đều không nhận.

Đến ngày thứ sáu.

Chàng mang theo tờ giấy chép đầy thơ từ của Phục Thanh Tụ.

Tờ giấy đã bị chàng xé nát.

Những mảnh vụn được đựng trong hộp.

Chàng nói:

“Ta đốt cho nàng xem.”

Ta nhìn chiếc hộp ấy.

“Đốt đi.”

Chàng sững người.

Có lẽ không ngờ ta sẽ đồng ý.

Chàng bảo tiểu tư mang chậu than tới.

Những mảnh giấy dần dần cháy thành tro.

Chàng ngẩng đầu nhìn ta.

Giống như đang chờ ta mềm lòng.

Ta hỏi:

“Đốt xong rồi?”

Chàng gật đầu.

Ta nói:

“Vậy chàng về đi.”

Ánh sáng trong mắt chàng tắt hẳn.

10

Cuối cùng Phục Thanh Tụ vẫn bị Phục gia đón đi.

Trước khi đi, nàng ta tới gặp ta.

Đứng ngoài cổng biệt viện.

Sắc mặt tiều tụy.

Nhưng trong mắt vẫn còn đầy vẻ không cam lòng.

“Khương Đường, ngươi thắng rồi.”

Ta đang sàng gạo.

Nghe vậy liền ngẩng đầu.

“Ta thắng cái gì?”

Nàng ta cười lạnh.

“Ngươi ép Hoài Khiêm không gặp ta.”

Ta đặt chiếc sàng xuống.

“Nếu chàng ấy thật sự muốn gặp nàng.”

“Ta cản nổi sao?”

Sắc mặt nàng ta cứng lại.

Ta bước tới trước cổng.

“Phục Thanh Tụ, đến tận bây giờ nàng vẫn nghĩ rằng ta là người đứng giữa hai người.”

Nàng ta siết chặt tay áo.

“Nếu không có ngươi, người chàng cưới đáng lẽ phải là ta.”

Ta gật đầu.

“Vậy sau khi từ hôn trở về kinh, nàng hoàn toàn có thể hỏi chàng ấy có muốn bỏ vợ cưới nàng hay không.”

Sắc mặt nàng ta thay đổi.

Ta tiếp tục:

“Nàng không dám.”

“Nàng sợ chàng ấy cảm thấy nàng hèn hạ.”

Nàng ta giơ tay định tát ta.

Ta giữ chặt cổ tay nàng ta.

“Đừng giương oai ở chỗ ta.”

Vành mắt nàng ta đỏ lên.

“Ngươi là cái thá gì?”

“Chẳng qua chỉ biết chọn gạo.”

Ta đáp:

“Đúng.”

“Ta biết chọn gạo.”

“Cũng biết chọn gạo hỏng.”

Nàng ta sững sờ.

Ta buông cổ tay nàng ta ra.

“Chính nàng mới là hạt gạo hỏng đó.”

Sắc mặt Phục Thanh Tụ xanh mét.

“Khương Đường!”

Ta nhìn nàng ta.

“Lúc viết từ mắng ta, nàng rất đắc ý phải không?”

“Nghĩ rằng ta không hiểu.”

“Cũng không thể phản kích lại.”

Nàng ta nghiến chặt răng.

Ta nói:

“Nhưng nàng quên rồi.”

“Mắng người chưa chắc phải dùng thơ từ.”

Ta chỉ về phía cổng thành.

“Hiện giờ cả kinh thành đều biết, nàng một mặt từ hôn rồi giả vờ đáng thương, một mặt lại ở trong nhà của nam nhân đã có thê thất.”

“Cũng biết bài 《Người Đàn Bà Bán Gạo》 của nàng đã bị đọc công khai trước mặt mọi người.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...