Không Muốn Gặp Lại/Chương 10C. 10
20px

Không còn sót lại chút dấu vết nào.

12

Sau khi hòa ly, ta cải tạo biệt viện phía tây thành thành một phường gạo.

Không bán gạo đắt.

Chỉ bán gạo ngon.

Rất nhiều người trong kinh thành tìm tới vì danh tiếng của Tiệc Chọn Gạo.

Cũng có người tới chỉ để xem náo nhiệt.

Ta đều bán như nhau.

Hỏi về gạo, ta nói về gạo.

Hỏi về thơ từ, ta không đáp.

Có một ngày, một vị công tử trẻ tuổi tới mua gạo.

Chàng đứng trước quầy nhìn rất lâu.

Ta hỏi:

“Mua gạo?”

Chàng đáp:

“Mua.”

“Mấy đấu?”

“Trước tiên mua một đấu.”

Ta bốc một nắm cho chàng xem.

“Trong nhà có mấy người?”

Chàng sửng sốt.

“Ba người.”

“Loại gạo này thích hợp nấu cháo.”

Chàng đáp:

“Được.”

Xuân Vu đứng phía sau lén cười.

Ta quay đầu lườm nàng.

Vị công tử kia trả bạc.

Trước khi đi, đột nhiên hỏi:

“Khương chưởng quỹ còn nhớ ta không?”

Ta nhìn kỹ chàng.

Có chút quen mắt.

Chàng nói:

“Hôm Tiệc Chọn Gạo, ta ngồi bàn thứ ba phía tây.”

Ta nhớ ra rồi.

Chàng chính là người hôm đó nếm ra mùi gạo cũ.

Họ Văn Nhân.

Tên Sóc.

Văn Nhân Sóc khẽ cười.

“Hôm đó trở về, ta ăn cơm trắng suốt ba ngày.”

Ta hỏi:

“Ăn ngán rồi sao?”

Chàng đáp:

“Ăn hiểu rồi.”

Lời này nghe hơi kỳ lạ.

Ta không tiếp lời.

Chàng cũng không nói thêm.

Chỉ xách gạo rời đi.

Về sau chàng thường xuyên tới.

Mỗi lần chỉ mua một đấu.

Có khi mua gạo nếp.

Có khi mua gạo tẻ.

Chàng cũng không ngâm thơ.

Không nói lời hoa mỹ.

Nhiều nhất chỉ hỏi hôm nay loại gạo này nên nấu thế nào.

Ta thấy người này cũng không tệ.

Ít nhất không làm hỏng gạo.

Ngày đầu đông, Úc Hoài Khiêm cũng tới.

Chàng đứng ngoài tiệm.

Không bước vào.

Ta đang cân gạo cho Văn Nhân Sóc.

Văn Nhân Sóc nhìn thấy chàng, liền hỏi ta:

“Có cần tránh đi không?”

Ta đáp:

“Không cần.”

Úc Hoài Khiêm bước vào.

Ánh mắt rơi xuống túi gạo trong tay Văn Nhân Sóc.

“A Đường.

Ta ngẩng đầu.

“Mua gạo sao?”

Chàng khựng lại.

Mấy vị khách trong tiệm đều nhìn sang.

Sắc mặt Úc Hoài Khiêm hơi tái.

“Ta chỉ đi ngang qua.”

Ta gật đầu.

“Vậy thì tránh ra một chút.”

Chàng đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Văn Nhân Sóc đặt bạc lên quầy.

“Khương chưởng quỹ, ngày mai còn loại gạo này không?”

Ta đáp:

“Có.”

“Vậy ngày mai ta lại tới.”

Chàng xách gạo rời đi.

Úc Hoài Khiêm nhìn theo bóng lưng ấy.

“Người đó là ai?”

Ta cất bạc vào hộp.

“Khách.”

“Chỉ là khách thôi sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

“Úc công tử, chàng tới kiểm tra sổ sách à?”

Sắc mặt chàng trắng bệch.

“Ta không có ý đó.”

Ta nói:

“Có chuyện gì thì nói.”

Chàng lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy.

Chỉ nhìn thoáng qua ta đã biết.

Lại là thơ từ.

Chàng đặt nó lên quầy.

“Ta viết một bài.”

Ta không nhận.

Chàng nói:

“Viết về nàng.”

Ta bật cười.

“Đừng.”

Trong mắt chàng thoáng đỏ lên.

“Nàng xem một chút đi.”

Ta đáp:

“Ta đâu có hiểu.”

Lời này vừa dứt.

Cả người chàng lập tức cứng đờ.

Ta đẩy tờ giấy trở lại.

“Úc Hoài Khiêm, ta không xem.”

“Sau này chàng cũng đừng viết cho ta nữa.”

Chàng hạ thấp giọng.

“Ta chỉ muốn bù đắp cho nàng.”

Ta nhìn chàng.

“Thứ ta thiếu là sự tôn trọng.”

“Không phải thơ từ.”

Ánh sáng trong mắt chàng hoàn toàn tắt lịm.

Một cơn gió từ ngoài tiệm thổi vào.

Xuân Vu vội kéo lại rèm cửa.

Ta tiếp tục cân gạo.

Úc Hoài Khiêm đứng đó rất lâu.

Cuối cùng vẫn cầm tờ giấy lên rồi xoay người rời đi.

Ở cửa có một đứa trẻ vô tình đâm vào chàng.

Chàng theo bản năng đỡ lấy.

Đứa bé nói cảm ơn rồi chạy vào tiệm mua bánh gạo.

Ta gói bánh lại cho nó.

Đứa bé hỏi:

“Chưởng quỹ, cái này ngọt không?”

Ta đáp:

“Ngọt.”

Nó cầm bánh gạo rồi nhảy chân sáo chạy đi.

Úc Hoài Khiêm vẫn đứng ngoài cửa.

Chàng nhìn ta.

Dường như cuối cùng cũng hiểu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...