Cho dù chàng có viết bao nhiêu bài từ đi nữa.
Cũng không đổi lại được một chiếc bánh gạo nóng hổi.
13
Đầu xuân năm ấy, Phục Thanh Tụ rời kinh.
Nghe nói Phục gia đã tìm cho nàng ta một mối hôn sự khác.
Đối phương là một viên tiểu quan ở địa phương.
Không hiểu thơ từ.
Chỉ coi trọng danh tiếng của Phục gia.
Nàng ta không muốn.
Nhưng hiện giờ nàng ta đã không còn chỗ đứng ở kinh thành.
Trước khi đi, nàng ta sai người đưa cho Úc Hoài Khiêm một tập bản thảo từ.
Úc Hoài Khiêm không nhận.
Vòng đi vòng lại, tập bản thảo ấy lại được đưa tới tiệm của ta.
Lúc Xuân Vu mở ra xem, tức đến mức muốn ném đi.
Ta ngăn nàng lại.
Lật xem vài trang.
Từ vẫn viết rất hay.
Chỉ là kẹp bên trong có một tờ giấy.
Nội dung lại chẳng đẹp chút nào.
Nàng ta nói ta tục.
Nói Úc Hoài Khiêm bị ta hủy hoại.
Còn nói nếu năm đó người gả cho Úc Hoài Khiêm là nàng ta, Úc gia hẳn sẽ phong nhã hơn nhiều.
Đọc xong, ta đưa lại cho Xuân Vu.
“Mang đi lót hộp bánh đi.”
Xuân Vu sững người.
Ngay sau đó cười đến không đứng thẳng nổi.
Hôm ấy, toàn bộ bánh gạo bán ra trong tiệm đều được lót đáy hộp bằng những góc giấy cắt từ bản thảo của Phục Thanh Tụ.
Có người nhận ra.
Thế là chuyện lại truyền đi nửa con phố.
Ta không ngăn cản.
Nàng ta dùng thơ từ chà đạp ta.
Ta dùng thơ từ lót hộp bánh.
Rất công bằng.
Lúc Văn Nhân Sóc tới, vừa hay mua được một hộp.
Chàng mở ra, nhìn thấy mép giấy bên trong thì nhướng mày.
“Đây là từ của Phục cô nương?”
Ta đáp:
“Ừm.”
“Lót hộp bánh?”
“Nàng ta viết quá mỏng.”
“Lót vào vừa đẹp.”
Văn Nhân Sóc cười rất lâu.
Cười xong, chàng ăn hết bánh.
“Quả thật rất ngọt.”
Ta nhìn chàng.
“Văn Nhân công tử, ngày nào chàng cũng tới mua một đấu gạo, không phiền sao?”
Chàng lắc đầu.
“Không phiền.”
“Trong nhà chàng thật sự có ba người?”
Chàng khựng lại một chút.
“Một người.”
Ta nheo mắt.
Chàng ho khẽ một tiếng.
“Chính là ta.
”
Ta cầm sổ sách lên.
“Một mình chàng, ăn hết được nhiều vậy sao?”
Chàng nói:
“Tặng hàng xóm.”
Ta nhìn chàng.
Vành tai chàng đỏ lên.
“Cũng tặng thân bằng hảo hữu.”
Ta bật cười.
“Văn Nhân công tử, nếu chàng muốn tới, không cần mua gạo đâu.”
Chàng ngẩn người.
Ta nói:
“Đứng trước cửa nói chuyện, không thu tiền.”
Vành tai chàng càng đỏ hơn.
Xuân Vu đứng phía sau bật cười thành tiếng.
Văn Nhân Sóc cúi đầu, qua một lúc mới nói:
“Vậy ngày mai ta vẫn tới.”
“Không mua gạo nữa?”
Chàng nhìn quầy hàng một cái.
“Mua bánh.”
Ta không nhịn được, cũng bật cười.
Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua.
Việc làm ăn của tiệm gạo rất tốt.
Ta lại thuê thêm một gian bên cạnh, chuyên bán bánh gạo và cháo.
Ngày cửa tiệm khai trương, Úc Hoài Khiêm tới.
Chàng không bước vào.
Chỉ sai tiểu tư mang tới một tấm biển.
Trên đó viết:
“Hạt hạt thơm hương.”
Chữ rất đẹp.
Là chàng viết.
Ta nhìn rất lâu.
Xuân Vu hỏi:
“Treo lên không?”
Ta nói:
“Không treo.”
Tiểu tư vô cùng lúng túng.
“Phu nhân, công tử đã viết suốt một đêm.”
Ta nhìn tấm biển ấy.
“Nói với chàng ấy, chữ của tiệm gạo, ta đã tự mời người viết rồi.”
Tiểu tư chỉ đành ôm tấm biển rời đi.
Bên kia đường, Úc Hoài Khiêm đứng dưới ô.
Thấy tấm biển bị trả lại, sắc mặt chàng trắng bệch.
Đúng lúc ấy, Văn Nhân Sóc mang quà mừng tới.
Là một chiếc chum đựng gạo mới.
Mộc mạc.
Rắn chắc.
Ta rất thích.
Chàng sai người khiêng chum gạo vào trong tiệm.
Rồi quay đầu hỏi ta:
“Đặt ở đâu?”
Ta chỉ vào bên cạnh quầy.
“Ở đây.”
Úc Hoài Khiêm nhìn chúng ta nói chuyện.
Cách nhau một con phố.
Lần này, chàng không bước tới.
14
Một năm sau, ta tới Giang Nam xem gạo.
Văn Nhân Sóc đồng hành cùng ta.
Nhà chàng có ruộng ở Giang Nam.
Chàng nói có thể dẫn ta đi xem lúa sớm.
Xuân Vu cảm thấy tâm tư của chàng quá rõ ràng.
Chaporia
Bình Luận (0)