20px

Ta mừng rỡ khôn xiết.

Vừa định quay người lại.

Dưới chân lại giẫm phải một viên đá nhỏ.

Cả người lập tức mất thăng bằng, ngã nghiêng sang một bên.

“A…”

Ta vốn tưởng mình sẽ ngã sấp mặt xuống đất.

Nhưng phản ứng của Kỳ Nghiên cực nhanh.

Chàng giữ lấy eo ta, kéo mạnh vào lòng.

Hai người cùng ngã xuống đất.

“Ưm…”

Bên dưới truyền tới một tiếng rên trầm thấp.

Cả người ta đè lên người Kỳ Nghiên.

Mặt vùi trong lồng ngực chàng.

Dưới lớp tăng bào.

Tiếng tim đập của chàng rõ ràng đến lạ.

Thình thịch.

Thình thịch…

“Sư… sư phụ…”

Ta muốn chống người ngồi dậy.

Nhưng hai tay bỗng mềm nhũn.

Ngực lại lần nữa đập lên người chàng.

“Xin… xin lỗi sư phụ…”

Kỳ Nghiên không động đậy.

Cũng không nói gì.

Chỉ là vẻ mặt dường như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó.

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

Trán chàng lấm tấm mồ hôi.

Khóe môi mím chặt.

Giống như đang chịu đựng một việc rất khó khăn.

09

“Sư phụ, ngươi không sao chứ?

“Có phải ta đè đau ngươi rồi không?

“Ta… ta đứng dậy ngay đây!”

Ta cuống quýt muốn ngồi dậy xem chàng có bị thương hay không.

Kỳ Nghiên bỗng đưa tay giữ lấy thắt lưng ta.

Cả người ta lại ngã trở về trong lòng chàng.

“Đừng động.”

Giọng nói của chàng hơi khàn.

“Mặt đất lạnh, ta đứng lên trước…”

Ta còn chưa nói hết.

Đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Cơ thể Kỳ Nghiên rất nóng.

Nóng hơn ngày thường rất nhiều.

“Sư… sư phụ…”

Ta muốn đứng dậy.

Nhưng tay chàng giữ rất chặt.

“Đã bảo ngươi đừng động.”

Chàng nhắm mắt lại.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Qua thật lâu.

Chàng mới buông tay.

Ta vội vàng bò khỏi người chàng.

Đứng một bên, luống cuống không biết phải làm sao.

Kỳ Nghiên nằm dưới đất không nhúc nhích.

Một tay đặt lên trán.

Che đi hơn nửa khuôn mặt.

“Sư phụ, ngươi ổn chứ?”

“… Ừ.”

“Có cần ta đỡ ngươi dậy không?”

“… Không cần.”

Lại qua thật lâu.

Kỳ Nghiên cuối cùng cũng ngồi dậy.

Chàng chỉnh lại y phục.

Thần sắc đã khôi phục vẻ bình thản như thường ngày.

Như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

“Hôm nay học tới đây thôi.”

Chàng không nhìn ta.

“Về nghỉ ngơi đi.”

“Nhưng ta mới học được một lát mà…”

“A Mãn.”

Chàng ngẩng mắt nhìn ta.

“Nếu còn không về.

“Ta sợ bản thân sẽ không nhịn nổi nữa.

“Ngoan, nghe lời.”

10

Sau ngày hôm đó.

Kỳ Nghiên liên tiếp mấy ngày không cho ta lên hậu sơn.

Chàng nhắn người truyền lời.

Bảo ta ở trong thiền phòng luyện căn cơ.

Luyện tốt rồi hãy tới tìm chàng.

Ta làm theo.

Nhưng trong đầu lại toàn là hình ảnh hôm đó khi đè lên người chàng.

Trong lòng như có thứ gì đó đang cào cấu.

Ngứa ngáy.

Mơ hồ khó tả.

Đến ngày thứ năm.

Ta thực sự không nhịn nổi nữa, liền chạy đi tìm chàng.

Chàng đang sắp xếp kinh thư trong Tàng Kinh Các.

Lúc ta đẩy cửa bước vào.

Chàng đang kiễng chân lấy sách trên giá cao nhất.

Tăng bào kéo lên một đoạn.

Lộ ra nửa cẳng chân.

Ta ngẩn người.

Rồi vội vàng dời mắt đi.

“Sư phụ.”

Kỳ Nghiên quay đầu lại.

Nhìn thấy là ta.

Ánh mắt có chút né tránh.

“Không phải ta bảo mấy ngày này cứ ở thiền phòng luyện tập sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...