“Ta luyện rồi.”
Ta vội đáp.
“Ngày nào cũng luyện, còn luyện rất chăm chỉ nữa.
“Sư phụ, bao giờ ngươi tiếp tục dạy ta vậy?”
Chàng im lặng.
“Có phải hôm đó ta đè đau ngươi nên ngươi giận A Mãn rồi không?
“Sư phụ, ngươi… ngươi đừng mặc kệ ta, trong lòng ta rất khó chịu…”
Qua hồi lâu.
Kỳ Nghiên khẽ thở dài.
Rút một quyển kinh thư từ trên giá xuống.
“Lại đây.”
Ta mừng rỡ.
Lập tức chạy tới.
“A Mãn.”
“Hửm?”
Ta đứng trước mặt chàng.
Chàng ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt từ gương mặt ta chậm rãi dời xuống bàn tay.
Rồi lại quay trở về.
“Đưa tay ra.”
Ta ngoan ngoãn chìa tay.
Chàng nắm lấy cổ tay ta.
Lật bàn tay lên.
Nhìn vào lòng bàn tay.
“Thật sự luyện rồi sao?”
“Luyện rồi!
“Ngươi xem đi, còn chai cả tay rồi đây này.”
Kỳ Nghiên cụp mắt.
Ngón tay cái khẽ vuốt qua lòng bàn tay ta.
Cổ tay ta giống như bị bỏng một cái.
Cả người lập tức cứng đờ.
Ngay giây tiếp theo.
Tim ta đập loạn xạ như mất kiểm soát.
“A Mãn.”
“Ừm…”
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?”
“Không có…
“Chỉ là đang nghĩ, ngươi đẹp như thế, sao lại cố tình là một hòa thượng chứ?”
Bàn tay Kỳ Nghiên bỗng siết chặt.
Kéo ta vào trong lòng.
“A Mãn.”
Chàng khẽ gọi tên ta.
“Ta phải làm sao với ngươi đây?”
“Hửm?”
“Nhìn ta.”
Ta ngẩng đầu.
Nhìn vào mắt chàng.
Trong ánh mắt ấy.
Tràn đầy dịu dàng.
“Sư phụ, ta…”
“Đừng gọi ta là sư phụ.”
Ta sững người.
“Vậy ta phải gọi ngươi là gì?”
Chàng nhìn ta rất lâu.
“Gọi ta là Kỳ Nghiên.”
Chàng nói.
“Từ hôm nay trở đi, gọi ta là Kỳ Nghiên.”
11
Sau ngày hôm đó.
Giữa ta và Kỳ Nghiên dường như xuất hiện thêm một thứ cảm giác khó nói thành lời.
Ta cũng học được không ít chiêu thức mới.
Một tháng trôi qua trong chớp mắt.
Đã đến lúc ta phải trở về báo cáo với công tử.
Trước khi rời đi.
Ta tới tiền điện tìm Kỳ Nghiên.
Chàng đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Nhắm mắt gõ mõ.
“Kỳ Nghiên.”
Chàng không mở mắt.
“Ta phải đi rồi.
“Hạn mà công tử cho đã tới.
“Hôm nay ta nhất định phải trở về phục mệnh.”
Kỳ Nghiên khựng lại một thoáng.
Chiếc mõ trong tay chàng cũng ngừng một nhịp.
Nhưng chàng không quay đầu nhìn ta.
“A Mãn, hãy nhớ cho kỹ.
“Sau khi trở về, nếu Lục Bái bắt nạt ngươi, hãy dùng những chiêu thức ta đã dạy.”
“Hả?”
Ta ngẩn người.
“Một tháng này ta học chiêu thức khá tốt mà, công tử hẳn sẽ hài lòng chứ?”
Kỳ Nghiên không trả lời nữa.
“Kỳ Nghiên, khoảng thời gian này, cảm ơn ngươi.
“Vậy… ta đi đây.”
Ta xoay người bước ra ngoài.
Đi được vài bước, lại ngoảnh đầu nhìn một lần.
Bóng lưng chàng vẫn bất động.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng ta bỗng chua xót.
Khóe mắt cũng cay cay.
Giống như có thứ gì đó mắc nghẹn nơi cổ họng.
Nuốt không trôi.
Mà cũng chẳng thể thốt ra.
“Kỳ Nghiên.”
Ta đứng ở cửa, gọi chàng lần cuối.
Cuối cùng chàng cũng quay đầu nhìn ta.
Không phát ra tiếng nào.
Nhưng ta nhìn thấy khẩu hình môi của chàng:
“A Mãn, chờ ta.”
12
Lúc trở về Thành An Bá phủ, đã quá giờ ngọ.
Trong phủ treo đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng.
Đến lúc này ta mới nhớ ra.
Chaporia
Bình Luận (0)