20px

Hôm nay là sinh thần của Bá phu nhân.

Vốn định lặng lẽ trở về hậu viện.

Không kinh động bất kỳ ai.

Nhưng vừa đi tới cửa trăng, đã bị người gọi lại.

“A Mãn.”

Công tử đứng dưới hành lang.

Một thân trường sam màu nguyệt bạch.

Dung mạo như ngọc.

Chàng nhìn ta một cái.

Ánh mắt lướt từ mặt xuống ngực ta.

Rồi lại dời trở về.

“Trở về rồi?”

“Vâng, công tử.”

“Những chiêu thức đó… bây giờ đều đã học được rồi chứ?”

“… Cũng học được kha khá rồi.”

“Vậy thì tốt.”

Chàng bước tới.

Đưa tay bóp lấy cằm ta.

Ngón tay chậm rãi vuốt qua môi.

“Về tắm rửa cho sạch sẽ đi.

“Một lát nữa tiệc tan, bản công tử sẽ đích thân kiểm tra.”

Nói xong chàng liền rời đi.

Ta đứng ngây tại chỗ.

Càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Ánh mắt công tử nhìn ta.

Dường như có chút nóng lòng.

Nhưng ta không nghĩ ra nổi.

Trong phủ vốn đã có không ít hộ vệ.

Chẳng lẽ chàng thật sự coi trọng thành quả học tập của ta đến vậy sao?

Ta không thể thuận lợi trở về hậu viện.

Bởi vì ma ma Lý bên cạnh Bá phu nhân đã gọi ta lại.

“Nha đầu bên kia, đi lung tung cái gì?

“Hôm nay tiền viện bận rộn như vậy, ngươi còn dám trốn việc sao? Có tin ta lột da ngươi không?

“Đi, xuống nhà bếp giúp làm việc vặt đi!”

Ta ngoan ngoãn làm theo.

Khi tới nhà bếp.

Xuân Hoa, người phụ trách truyền món ăn hôm nay, lại đau bụng.

Quản sự tiện tay kéo ta qua thế chỗ.

Đang trên đường quay trở lại sau khi truyền món.

Đột nhiên có mùi rượu phả tới.

Một người từ phía sau bịt miệng ta.

“Đừng lên tiếng, đi theo ta.”

Là giọng của công tử.

Chàng kéo ta xuyên qua hoa viên.

Đưa tới phía sau hòn giả sơn.

“Công tử? Ngài…”

Lục Bái đột nhiên cúi đầu chặn môi ta.

Theo bản năng, ta lập tức muốn đẩy chàng ra.

Nhưng sức lực của chàng quá lớn.

Dù ta giãy giụa thế nào cũng không thoát được.

Bàn tay chàng bỗng luồn vào trong cổ áo ta.

Cảm giác lạnh buốt khiến toàn thân ta run lên.

Trong đầu lập tức hiện lên câu nói của Kỳ Nghiên.

Ta chẳng cần suy nghĩ.

Lập tức dùng chiêu Lưu Quang Chưởng mà chàng đã dạy.

Đánh mạnh vào bên hông công tử.

Lục Bái đau đến mức buông ta ra.

“A Mãn, ngươi đang làm cái gì vậy?!”

Sắc mặt chàng vô cùng khó chịu.

“Ngươi muốn mưu sát phu quân sao?”

Phu quân gì chứ…

Công tử đâu phải phu quân của ta.

Rốt cuộc chàng đang nói nhảm gì vậy!

“Công tử, ngài say rồi…”

“Ta không say!”

Lục Bái kéo mạnh ta trở lại.

Ép ta lên vách giả sơn.

Cúi đầu định hôn tiếp.

Ta nghiêng đầu tránh đi.

“Trốn cái gì?”

Hơi thở mang theo mùi rượu phả lên mặt ta.

“Một tháng ngươi không ở đây.

“Bản công tử nhớ ngươi đến phát điên.”

“Công tử, ngài thật sự uống nhiều rồi…”

“Không nhiều.”

Chàng kéo tay ta xuống dưới.

“A Mãn ngoan.

“Nó đã đợi ngươi suốt một tháng rồi.”

Nhiệt độ nóng bỏng trong lòng bàn tay khiến ta sợ đến suýt nhảy dựng lên.

Ta lập tức rút tay về.

Chuẩn bị đánh thêm một chưởng.

Nhưng công tử dường như đã đề phòng trước.

Chàng siết chặt hai tay ta.

“Không phải ngươi nói đã học được không ít chiêu thức rồi sao?

“Vậy hôm nay chúng ta thử hết ở đây đi.”

Vừa nói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...