20px

Chàng vừa cúi đầu vùi vào trước ngực ta.

“Tiểu yêu tinh mê hoặc người khác như ngươi.

“Rõ ràng ta đã cố hết sức nhẫn nhịn.

“Vì sao vẫn cứ phải lượn lờ trước mặt ta?

“Cũng được, hôm nay lấy trời làm chăn, lấy đất làm chiếu, ngược lại cũng…”

Đúng lúc đó.

Một giọng nói vang lên từ phía sau giả sơn.

13

“Lục Bái? Chàng ở trong đó sao?”

Bàn tay của Lục Bái khựng lại.

Ngay giây sau.

Một nữ tử mặc hoa phục bước từ phía sau giả sơn đi ra.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.

“Các người… các người đang làm gì vậy?!”

Người tới là huyện chủ Nghi Phương.

Vị hôn thê của công tử.

Lục Bái lập tức buông ta ra.

Lùi lại một bước.

Chỉnh lại y phục.

“Huyện chủ, nàng nghe ta giải thích…”

Chàng còn chưa nói xong.

Huyện chủ Nghi Phương đã bước tới trước mặt ta.

Một cái tát giáng thẳng lên mặt.

Chát!

Âm thanh giòn tan vang lên.

Ta bị đánh lệch đầu sang một bên.

Hai má nóng rát đau đớn.

“Tiện tỳ!”

Giọng nói của huyện chủ Nghi Phương sắc nhọn.

“Giữa ban ngày ban mặt lại dám quyến rũ chủ tử.

“Đồ không biết xấu hổ!”

Ta ôm mặt.

Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này Bá phu nhân cũng đã chạy tới.

Bà nhìn ta một cái.

Sắc mặt xanh mét.

“Nha đầu này là người trong viện nào?”

“Thưa mẫu thân.”

Lục Bái lên tiếng.

“Đây là A Mãn trong viện của con, nàng ấy…”

“Không biết liêm sỉ!”

Bá phu nhân quát lớn.

“Dám thừa dịp chủ tử say rượu mà leo lên giường.

“Người đâu, bắt nó xuống cho ta!

“Ngày mai đem bán đi!”

Mấy bà tử lập tức xông tới giữ chặt ta.

Ta giãy giụa muốn lên tiếng.

Nhưng miệng đã bị bịt kín.

“Khoan đã.”

Lục Bái đột nhiên mở miệng.

Huyện chủ Nghi Phương cười lạnh.

“Sao nào?

“Chàng còn muốn giữ lại con tiện tỳ này?”

Bá phu nhân nhíu mày.

“Bái nhi, đại hôn của con và huyện chủ đã cận kề.

“Sao có thể vì một con tiện tỳ mà sinh hiềm khích?”

“Mẫu thân.

“A Mãn đã theo con ba năm.

“Tuy đầu óc không được lanh lợi lắm, nhưng được cái an phận.

“Chuyện hôm nay quả thật chỉ là hiểu lầm.

“Hơn nữa mấy năm nay con dùng nàng ấy cũng đã quen tay.

“Nếu mẫu thân đem bán đi.

“Con lại phải dạy dỗ người mới từ đầu.

“Phiền phức lắm.”

Sắc mặt Bá phu nhân cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

“Huyện chủ.”

Lục Bái quay sang nhìn nàng, giọng điệu dịu xuống.

“Nha đầu này vụng tay vụng chân, ngày thường cũng chỉ biết quét sân làm việc vặt, ta sao có thể để mắt tới nàng ta được?

“Tối nay quả thực là do ta uống nhiều, nhất thời nhận nhầm nàng ta thành huyện chủ.

“Nàng muốn đánh muốn phạt thế nào ta cũng nhận. Nhưng xin đừng đem nàng ta bán đi. Dù sao cũng là người trong viện của ta, truyền ra ngoài cũng không hay.”

Huyện chủ Nghi Phương nhìn chàng rất lâu, cuối cùng hừ lạnh một tiếng.

“Được, bản huyện chủ cho chàng mặt mũi này. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.

“Một tiện tỳ thấp hèn, vậy mà cũng có thể khiến chàng nhận nhầm thành ta?

“Thúy Quả, hủy gương mặt hồ ly tinh đó của nó đi, rồi đánh thêm ba mươi trượng để nó nhớ đời!”

Tỳ nữ bên cạnh huyện chủ nghe vậy liền rút cây trâm trên đầu, bước về phía ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...