Ta bị giữ chặt không thể động đậy.
Mắt thấy đầu trâm sắp rạch lên mặt.
Một gã tiểu tư vội vã chạy vào.
“Phu nhân! Phu nhân! Người của Ninh An Hầu phủ tới rồi!”
14
Bá phu nhân sửng sốt.
“Ninh An Hầu phủ? Không phải đã đóng cửa phủ nhiều năm rồi sao? Sao lại tới phủ chúng ta?
“Người tới là ai?”
“Là… là Ninh An Hầu phu nhân, đi cùng còn có… thế tử của Hầu phủ!”
“Thế tử?”
Bá phu nhân kinh ngạc.
“Là vị thế tử từ nhỏ đã được đưa tới chùa tránh họa đó sao?”
“Vâng! Nghe nói đã qua tuổi nhược quán, vừa mới hoàn tục trở về!”
Cả sân viện lập tức im lặng.
Ta vừa thoát khỏi một kiếp, đầu óc vẫn ong ong.
“Mau mau mau! Mau mời vào!”
“Huyện chủ, chuyện xảy ra quá đột ngột. Con tiện tỳ này, đợi chúng ta quay lại rồi xử trí tiếp.”
Huyện chủ Nghi Phương gật đầu.
Ra lệnh nhét chặt miệng ta hơn, rồi nhốt ta vào nhà bếp.
Mấy bà tử vừa định kéo ta đi.
Một giọng nữ dịu dàng vang lên.
“Khoan đã.”
Ninh An Hầu phu nhân bước vào.
Phía sau bà là một nam tử trẻ tuổi.
Một thân trường bào màu huyền đen.
Mái tóc đen được buộc bằng ngọc quan.
Dáng người như tùng.
Mày mắt thanh tú tuấn nhã.
Ánh mắt chàng xuyên qua đám đông, rơi thẳng lên người ta.
Ta ngây người.
Gương mặt đó.
Rõ ràng chính là Kỳ Nghiên mà suốt một tháng qua ta bám lấy học chiêu thức.
Chàng…
Vậy mà lại chính là vị thế tử Ninh An Hầu phủ trong lời đồn.
Người mà năm xưa có đạo sĩ tính ra rằng đến tuổi nhược quán sẽ gặp tử kiếp, buộc phải tới chùa thanh tu lánh đời?
Khi ánh mắt Kỳ Nghiên chạm vào gò má đang sưng đỏ của ta.
Ánh mắt chàng tối đi đôi chút.
Bá phu nhân cười bước lên nghênh đón.
“Không biết Hầu phu nhân đại giá quang lâm, không kịp ra tận cửa nghênh tiếp…”
Ninh An Hầu phu nhân khoát tay.
“Không cần khách sáo.”
Bà quay đầu nhìn ta.
“Hôm nay ta tới quý phủ, là có một chuyện muốn cầu.”
Bá phu nhân sửng sốt.
“Là chuyện gì?”
“Ta muốn xin quý phủ một nha đầu.”
“Ồ? Không biết nha đầu nào trong phủ ta lại có phúc khí lớn như vậy, lọt vào mắt Hầu phu nhân?
“Ngài cứ việc nói, ta tuyệt đối không từ chối.”
Ninh An Hầu phu nhân mỉm cười, đi tới trước mặt ta.
Đưa tay lấy miếng vải trong miệng ta ra.
“Chính là nha đầu này.”
15
Bá phu nhân nghe vậy, sắc mặt lập tức cứng lại.
“Hầu phu nhân, nha đầu này chỉ là một nha đầu thô sử trong phủ ta, vụng về chậm chạp, việc gì cũng làm không xong.
“Hay là để ta tự mình chọn vài nha đầu lanh lợi đưa sang cho ngài?”
“Không cần.”
“Ta chỉ muốn nó.”
Ninh An Hầu phu nhân không nhìn bà nữa.
Mà quay sang nhìn Kỳ Nghiên.
Kỳ Nghiên bước tới.
Dừng lại trước mặt ta.
Chàng đưa tay khẽ vuốt gò má ta.
“Đau không?”
Giọng nói rất khẽ.
Sống mũi ta cay xè.
Nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
“Không đau.”
Kỳ Nghiên nhíu mày.
Đột nhiên kéo ta vào lòng.
Rồi quay sang nhìn Bá phu nhân.
“Bá phu nhân, A Mãn ta xin đưa đi.”
Bá phu nhân vốn là người cực kỳ tinh khôn.
Thấy thái độ thân mật giữa Kỳ Nghiên và ta.
Sao còn dám nói nửa chữ không?
“Được được được, chỉ là một nha đầu thôi mà. Nếu thế tử muốn đưa đi thì cứ đưa đi.”
“Khoan đã.”
Lục Bái đột nhiên lên tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)