20px

Thành An Bá sải bước đi vào.

Phía sau còn có một đám người theo cùng.

Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong sân.

Lại nhìn bộ dạng chật vật của Lục Bái.

Ông tức đến mặt mày xanh mét.

“Ngươi đang làm cái gì vậy?!”

Lục Bái lau khóe môi.

Không nói một lời.

Thành An Bá đảo mắt nhìn quanh.

Ánh mắt cuối cùng rơi lên người ta.

Mày lập tức nhíu lại.

“Chỉ vì một nha đầu thô sử như vậy?”

Ông quay đầu nhìn Lục Bái.

Tức đến bật cười.

“Vì một tỳ nữ mà đắc tội huyện chủ Nghi Phương, lại còn động thủ với thế tử Ninh An Hầu phủ.

“Lục Bái, ngươi chê Bá phủ chúng ta sống quá yên ổn rồi phải không?”

Lục Bái vừa định mở miệng.

Thành An Bá đã giơ tay tát liền hai cái.

Lục Bái bị đánh nghiêng đầu.

Khóe môi rỉ máu.

“Người đâu!”

Thành An Bá quát lớn.

“Nhốt tên nghiệt tử này về phòng cho ta!

“Không có lệnh của ta, không được bước ra khỏi cửa nửa bước!”

Mấy tên tiểu tư lập tức tiến lên.

Lục Bái còn muốn phản kháng.

Nhưng bị hộ vệ bên cạnh Thành An Bá chém một cái vào gáy.

Lập tức ngất đi.

“Hầu phu nhân, thế tử.

“Là do ta quản giáo không nghiêm, khiến nghiệt tử va chạm tới hai vị.

“Còn mong hai vị rộng lòng bỏ qua, đừng chấp nhặt với nó.”

17

Hầu phu nhân và Thành An Bá khách sáo vài câu.

Sau đó cùng Kỳ Nghiên đưa ta rời khỏi Bá phủ.

Xe ngựa đã đỗ sẵn ngoài cổng.

Kỳ Nghiên đỡ ta lên xe.

Chính mình cũng theo sau chui vào.

Hầu phu nhân lên một chiếc xe khác.

Trong khoang xe chỉ còn lại hai người chúng ta.

Ta co mình trong góc.

Cúi đầu không nói gì.

Không phải không muốn nói.

Mà là không biết phải nói thế nào.

Chàng lừa ta.

Chàng vậy mà lại là thế tử tôn quý của Ninh An Hầu phủ.

Suốt một tháng qua.

Nhìn ta ngốc nghếch như vậy.

Có phải chàng cảm thấy rất buồn cười không?

“A Mãn.”

Kỳ Nghiên lên tiếng.

Ta không đáp.

Chàng nhích người lại gần hơn.

“Giận rồi sao?”

Ta lại lùi thêm một chút.

Quay mặt sang bên.

Trong xe yên lặng một lúc.

Đột nhiên.

Bốp!

Một tiếng động trầm thấp vang lên.

Ta giật mình quay đầu.

Trên mặt Kỳ Nghiên đã xuất hiện một vết đỏ.

Còn chưa kịp phản ứng.

Chàng lại giơ tay lên.

Đấm mạnh một quyền vào ngực mình.

Lần này ta thật sự hoảng hốt.

Vội vàng nhào tới giữ lấy tay chàng.

“Ngươi làm cái gì vậy?!”

Kỳ Nghiên cúi đầu nhìn ta.

Khóe môi hơi cong lên.

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với ta rồi?”

“Ngươi…”

Ta tức đến mức muốn buông tay.

Nhưng lại sợ chàng tiếp tục tự đánh mình.

Đành phải giữ chặt hơn.

“Kỳ Nghiên, ngươi có ngốc không vậy?”

“Ừm, ta ngốc.”

Chàng thuận thế nắm lấy tay ta.

“Ngốc đến mức không ngăn ngươi rời đi.

“Ngốc đến mức cho rằng… ta có thể buông bỏ ngươi.”

“Nhưng A Mãn.”

“Ta không buông được.”

Chàng đặt tay ta lên ngực mình.

“Trái tim này.

“Kể từ ngày gặp ngươi.

“Đã không còn thuộc về riêng ta nữa.”

Tim chàng đập rất nhanh.

Từng nhịp từng nhịp truyền qua lớp y phục.

Chạm thẳng vào lòng bàn tay ta.

Khóe mắt ta lập tức đỏ lên.

“Nhưng mà…

“Ngươi là thế tử tôn quý của Ninh An Hầu phủ.

“Còn ta… chỉ là một tỳ nữ.”

“Thì sao chứ?”

Chàng kéo ta vào lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...