Cằm đặt lên đỉnh đầu ta.
“Tổ mẫu ta từ nhỏ đã dạy ta rằng.
“Mọi người sinh ra đều bình đẳng.
“Người nói với ta.
“Nếu một ngày nào đó gặp được cô nương mình yêu thích.
“Cứ việc mạnh dạn yêu thương.
“Không cần bị thân phận và lễ giáo trói buộc.”
Ta kinh ngạc nhìn chàng.
Tổ mẫu của Kỳ Nghiên.
Vị nữ tướng quân từng danh chấn thiên hạ ấy…
Lại có thể nói ra những lời kinh thế hãi tục như vậy sao?
“A Mãn.
“Ta tâm duyệt ngươi.
“Ngươi có nguyện ý làm thế tử phi của ta không?”
Là…
Thế tử phi sao?
Ta gật đầu.
Rồi lại lắc đầu.
“Ta…
“Ta rất vui.
“Nhưng…
“Ta sợ người khác cười nhạo ngươi…”
Kỳ Nghiên giơ tay.
Lại gõ lên đầu ta một cái.
“Đồ ngốc.
“Quan tâm người khác làm gì?
“Hơn nữa.
“Cho bọn họ mười lá gan, bọn họ cũng không dám.”
18
Xe ngựa dừng trước cổng Ninh An Hầu phủ.
Ta còn đang choáng váng.
Đã bị Kỳ Nghiên bế xuống xe.
Dẫn thẳng vào nội viện.
Ninh An Hầu phu nhân đã trở về trước.
Đang ngồi trong chính sảnh uống trà.
Thấy ta bước vào.
Bà đặt chén trà xuống.
Đánh giá ta từ trên xuống dưới.
“Lúc nãy không kịp nhìn kỹ.
“Không ngờ cô nương khiến nhi tử ta động lòng.
“Lại là một người đáng yêu như vậy.”
“A Mãn.
“Lại đây.”
Ta căng thẳng bước tới vài bước.
Ninh An Hầu phu nhân nắm lấy tay ta.
Tháo chiếc vòng trên cổ tay mình xuống.
Đeo vào tay ta.
“Hầu phu nhân, chuyện này…”
“Đừng căng thẳng.
“Đây là bảo vật gia truyền của Hầu phủ chúng ta.
“Từ hôm nay giao lại cho con.”
Ta kinh ngạc nhìn bà.
“Ngài…
“Ngài không phản đối sao?
“Thân phận của ta…”
“Phản đối cái gì?
“Thân phận thì đã sao?”
“A Mãn.
“Không cần tự coi nhẹ bản thân.
“Chỉ cần nhớ.
“Ở Ninh An Hầu phủ chúng ta.
“Mọi người đều bình đẳng.”
Bà lấy từ trong tay áo ra một cuộn lụa màu vàng sáng.
Đưa cho ta.
“Nào, cầm lấy.”
“Đây là…”
“Ý chỉ của Hoàng hậu nương nương.”
Ninh An Hầu phu nhân mỉm cười.
“Ban hôn cho con và A Nghiên.”
Cả người ta lập tức ngây dại.
Ban… ban hôn?
“Hầu phu nhân, ta…”
“Nha đầu ngốc.
“Còn gọi Hầu phu nhân cái gì nữa?
“Nên đổi cách xưng hô rồi.”
Ta quay đầu nhìn Kỳ Nghiên.
Chàng bước tới.
Ôm lấy ta.
“Mẫu thân.
“Người đừng dọa A Mãn nữa.
“Nha đầu này nhát gan lắm.”
“Được được được, là ta sốt ruột rồi.”
Hầu phu nhân cười.
Vỗ vai chàng.
“Vậy ta đi trước.
“Hai tiểu phu thê các con cứ từ từ tâm sự.”
Ta lập tức vùi mặt vào lòng Kỳ Nghiên.
Kỳ Nghiên bật cười.
“Mẫu thân ta là như vậy đó.
“Tính tình hấp tấp quen rồi.
“Sau này con sẽ quen thôi.”
19
Ngày đại hôn.
Khắp Thịnh Kinh phủ kín màu đỏ.
Mười dặm gấm đỏ trải dài khắp đường lớn.
Kiệu hoa xuất phát từ Ninh An Hầu phủ.
Đi một vòng quanh thành.
Phong quang vô hạn.
Ta ngồi trong kiệu hoa.
Phượng quan nặng đến mức cổ ê ẩm.
Nhưng trong lòng lại ngập tràn ngọt ngào.
Đúng lúc ấy.
Kiệu hoa đột nhiên lắc mạnh.
Bên ngoài vang lên tiếng huyên náo.
“Có người cướp kiệu!”
“Ngăn hắn lại!”
“Là công tử của Thành An Bá phủ!”
Tim ta đột nhiên thắt lại.
Kiệu hoa bị người ta kéo mạnh rèm lên.
Chaporia
Bình Luận (0)