Lục Bái đứng bên ngoài.
Một thân kình trang màu huyền đen.
Dung mạo tiều tụy.
Trong mắt phủ đầy tia máu.
Chàng nhìn ta.
Đột nhiên bật cười.
“A Mãn, đi theo ta.”
“Ngươi…”
Ta còn chưa kịp phản ứng.
Chàng đã đưa tay kéo ta ra khỏi kiệu.
Bế ngang người ta lên.
Rồi xoay người nhảy lên ngựa.
“Lục Bái! Thả ta xuống!”
Chàng không để ý tới.
Phía sau vang lên tiếng truy binh đuổi tới.
Nhưng từ trước đến nay thuật cưỡi ngựa của Lục Bái luôn rất giỏi.
Chẳng mấy chốc đã bỏ xa đám người phía sau.
Ta bị chàng đưa tới một tòa viện bỏ hoang.
“Đây là đâu?”
“Nơi ta từng sống lúc nhỏ.”
Giọng nói của Lục Bái khàn khàn.
“Khi đó ta còn chưa chuyển vào Bá phủ.
“Mẫu thân ta vẫn còn sống.”
Ta cảnh giác lùi về sau một bước.
“Lục Bái, ngươi đưa ta tới đây rốt cuộc muốn làm gì?”
Chàng nhìn hỉ phục đỏ trên người ta.
Trong mắt đầy vẻ đau đớn.
“A Mãn, ngươi có biết năm đó vì sao ta giữ ngươi lại không?”
Ta không đáp.
“Bởi vì ngươi rất giống mẫu thân ta.”
Chàng nói.
“Không phải dung mạo.
“Mà là cái dáng vẻ ngốc nghếch ấy.
“Mẫu thân ta cũng như vậy.
“Vụng về chậm chạp, chẳng biết hầu hạ người.
“Nhưng phụ thân ta vẫn cưới bà.
“Sau này phụ thân ta thăng quan tiến chức.
“Mẫu thân ta bị giáng từ chính thất xuống làm thiếp.
“Ngày phụ thân ta cưới Bá phu nhân hiện tại.
“Bà đã dùng một sợi dây treo cổ tự vẫn.”
Giọng nói của chàng càng lúc càng nhỏ.
“A Mãn.
“Ta không muốn trở thành phụ thân ta.”
“Nhưng cuối cùng…
“Ta vẫn trở thành ông ấy.”
Ta đứng nguyên tại chỗ.
Không biết phải nói gì.
“A Mãn, ta tâm duyệt ngươi.”
Chàng ngẩng đầu nhìn ta.
“Từ ngày ngươi được đưa tới viện của ta.
“Ta đã thích ngươi rồi.
“Nhưng ta không dám thừa nhận.
“Bởi vì ngươi là tỳ nữ.
“Còn ta là đích tử của Bá phủ.
“Sao ta có thể thích một tỳ nữ được chứ?
“Nhưng A Mãn…
“Ta hối hận rồi.”
Vành mắt chàng bỗng đỏ hoe.
“Ta không nên bảo ngươi đi học cái gọi là chiêu thức đó.
“Không nên vì không dám đối mặt với tâm ý của mình mà luôn miệng hạ thấp ngươi.
“Ngươi biết không?
“Hôm đó nhìn thấy ngươi và Kỳ Nghiên thân mật như vậy.
“Ta gần như phát điên!”
Đột nhiên chàng ôm chặt lấy ta.
“A Mãn.
“Cho ta thêm một cơ hội nữa được không?
“Ta cưới ngươi.
“Cưới ngươi làm thê tử của ta…”
“Nhưng ta không muốn!”
Ta dùng sức đẩy chàng ra.
“Lục Bái.
“Ta không yêu ngươi.”
Ánh mắt chàng lập tức trở nên điên cuồng.
“Ngươi sao có thể không yêu ta?
“Ta không cho phép!”
Chàng cười lạnh.
Từng bước ép sát lại gần.
“A Mãn.
“Ngươi chỉ có thể là của ta!”
“Chỉ cần gạo sống nấu thành cơm.
“Ngươi sẽ là người của ta.
“Hắn Kỳ Nghiên dù rộng lượng đến đâu.
“Cũng sẽ không cần một nữ nhân đã mất thanh bạch.”
Ta liên tục lùi lại.
Cho đến khi lưng đập mạnh vào tường.
“Lục Bái, ngươi đừng làm bậy!”
“A Mãn.
“Hãy nhận mệnh đi.”
Chàng đưa tay bóp lấy cằm ta.
“Thứ đáng lẽ thuộc về ta từ lâu rồi.”
Xoẹt!
Một tiếng vải rách vang lên.
Hỉ phục trên người ta bị xé mất nửa bên.
Lộ ra làn da trắng như tuyết.
Đúng lúc đó.
Rầm!
Cánh cửa bị người ta đạp tung.
Chaporia
Bình Luận (0)