Kỳ Nghiên đứng nơi cửa.
Một thân hồng y đỏ rực.
Phía sau chàng là một đội quan binh.
Lục Bái sững người trong thoáng chốc.
Nhưng Kỳ Nghiên đã xông tới.
Một kiếm đâm thẳng về phía chàng.
Ngay sau đó.
Kỳ Nghiên cởi ngoại bào trên người.
Quấn kín lấy ta.
“Không sao chứ?”
Ta lắc đầu.
Kỳ Nghiên che chắn ta phía sau lưng.
Lạnh lùng nhìn Lục Bái.
“Lục Bái.
“Hoài Vương đã trình toàn bộ chứng cứ Thành An Bá phủ thông đồng với địch phản quốc lên Đại Lý Tự.
“Phụ thân ngươi.
“Cả nhà các ngươi.
“Không ai thoát được đâu.”
Sắc mặt Lục Bái trong nháy mắt trắng bệch.
“Ngươi nói cái gì?”
20
Kỳ Nghiên không trả lời.
Quan binh lập tức tiến lên khống chế Lục Bái.
“A Mãn.
“Chúng ta đi thôi.”
Kỳ Nghiên bế ta lên.
Định xoay người rời khỏi đó.
Lục Bái bỗng mở miệng hỏi ta.
“A Mãn, nếu có kiếp sau, nàng có thể… yêu ta một lần được không?”
Ta không nói gì.
Trên đường cùng Kỳ Nghiên trở về Hầu phủ, ta nghe được tin tức cả nhà Thành An Bá phủ đều đã bị tống ngục.
Thì ra hôm đó sau khi Huyện chủ Nghi Phương khóc lóc trở về, Hoài Vương nổi trận lôi đình.
Ngài bí mật sai người điều tra kỹ Thành An Bá phủ, không ngờ lại phát hiện chứng cứ bọn họ thông đồng với địch, phản quốc.
Hoàng đế tức giận, lập tức hạ lệnh tịch biên toàn bộ Bá phủ, đợi sang thu sẽ xử trảm.
Ta bỗng cảm thấy có chút hoảng hốt.
Kỳ Nghiên siết mạnh tay ta.
“A Mãn, nàng không nỡ sao?”
“Hả?”
Ta ngẩn người.
“Nếu không thì vì sao vừa rồi Lục Bái hỏi nàng, nàng lại không từ chối?”
Nghe ra ý ghen tuông trong lời chàng, ta bật cười.
“Nàng còn cười? Có phải nàng thật sự không nỡ rời xa Lục…”
Lời chàng còn chưa dứt đã bị nụ hôn của ta chặn lại.
“Ngốc quá, ta có một phu quân tốt như chàng, còn luyến tiếc hắn làm gì?
“Không trả lời, chẳng qua là lười để ý đến hắn thôi.”
“Thật sao?”
“Chàng lại không có lòng tin với chính mình đến vậy?”
Ta buồn cười nhìn chàng.
Ngay sau đó lại chủ động hôn lên môi chàng.
Kỳ Nghiên rất nhanh đã đảo khách thành chủ, hôn đến mức đầu óc ta mê man.
Bỗng nhiên, chàng lấy từ trong ngực ra một món đồ.
“Phu nhân, nàng còn nhớ thứ này không?”
Ta liếc nhìn một cái, mặt lập tức đỏ bừng.
Là cuốn sách đó.
“Chàng… chàng sao vẫn còn giữ nó?”
Kỳ Nghiên cười đầy vẻ trêu chọc.
“Không phải nàng bảo ta dạy nàng những chiêu thức trong sách sao? Hôm nay vi phu nhất định sẽ dạy thật cẩn thận, nàng nhớ phải học cho tốt.”
“Chàng… chàng đừng làm loạn…”
“Không làm loạn.”
Chàng bỗng cúi đầu hôn ta.
“Chiêu thứ nhất, lãm nguyệt nhập hoài.”
Bàn tay chàng ôm lấy eo ta, kéo ta sát vào lòng.
“Chiêu thứ hai, giao cảnh triền miên.”
Nụ hôn của chàng rơi xuống bên cổ ta, dày đặc triền miên.
“Chiêu thứ ba, hầu tử hái đào.”
Chàng vùi đầu vào trước ngực ta.
“Chiêu thứ tư…”
Giọng chàng càng lúc càng thấp, cuối cùng tan biến giữa môi răng quấn quýt.
Xe ngựa khẽ lay động.
Một thất xuân sắc.
Thì ra.
Những chiêu thức trong cuốn sách ấy, lại là như vậy.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)