Toàn bộ tài sản trong hôn nhân, bao gồm cả căn nhà tôi mua trước hôn nhân nhưng sau đó để hắn đứng tên chung, đều thuộc về tôi.
Đây được coi như khoản bồi thường cho tinh thần và tài sản khi hắn bắt tay kẻ ngoài lừa gạt tôi.
Quyền nuôi dưỡng con, không thể bàn cãi, phải do tôi nắm.
“Cô mơ à! Tôi không ký! Tôi không đồng ý!” – Trần Hạo gào thét, định lao đến xé nát giấy tờ, nhưng lập tức bị hai người bạn thân của tôi chặn lại.
Tôi điềm nhiên nhìn thẳng vào cha chồng.
Ông ta là người duy nhất trong nhà này có tiếng nói quyết định, cũng là kẻ xem trọng sĩ diện nhất.
“Tôi không ép.” – tôi nói chậm rãi – “Các người có thể không ký.”
Tôi lạnh lùng buông từng chữ, giọng điệu không hề run rẩy:
“Ngay bây giờ tôi có thể báo cảnh sát.
Đoạn ghi âm này, cùng toàn bộ tư liệu về tên buôn người, tôi sẽ giao hết cho họ.
Tố cáo Vương Tú Liên mưu đồ buôn bán trẻ em — cô ta là chủ mưu.
Tố cáo Trần Hạo tội tham ô, chiếm dụng trái phép năm mươi vạn thừa kế riêng của tôi — hắn là tòng phạm.”
Tôi dừng lại một nhịp, chậm rãi nhìn thẳng vào khuôn mặt đã trắng bệch của Trần Hạo, rồi tiếp tục đâm thêm nhát dao chí mạng:
“Anh ta công tác ở đơn vị nào, chắc ông rõ hơn tôi.
Một khi tội danh thành lập, nửa đời sau của anh ta… sẽ chỉ còn song sắt nhà tù.
Còn cái nhà họ Trần của các người, sẽ trở thành trò cười lớn nhất thành phố này.”
Lời tôi như lưỡi gươm, chuẩn xác đâm vào chỗ yếu nhất trong lòng họ.
Vì đứa con trai này, họ có thể hy sinh tôi.
Vậy thì để bảo vệ đứa con trai và danh dự dòng họ, họ cũng sẽ hy sinh mọi thứ khác.
Cha chồng nhắm mắt lại.
Khi mở ra, ông ta dường như già đi cả chục tuổi, tròng mắt đầy tia máu.
Ông ta run run cầm bút, ném cho Trần Hạo, giọng khàn khàn như tiếng giấy ráp cọ vào nhau:
“Ký đi.”
Trần Hạo điên cuồng lắc đầu, còn muốn níu kéo chút cuối cùng:
“Ba! Đó là con trai con! Căn nhà đó cũng có một nửa phần con!”
“Rầm!”
Cha chồng vung tay, nhấc cái gạt tàn thủy tinh nặng trịch trên bàn, ném thẳng xuống nền.
Mảnh thủy tinh vỡ tung tóe bốn phía.
“Tao bảo mày ký!” – ông gầm lên, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ.
Trần Hạo run cầm cập, cuối cùng vẫn phải đặt bút ký xuống từng chữ, như moi ra toàn bộ sức lực và tự trọng.
Tôi thong thả thu lại các bản thỏa thuận, ngước nhìn những gương mặt tràn đầy tuyệt vọng kia, trong lòng không hề dấy lên nửa điểm gợn sóng.
Sau đó, tôi lấy ra tập hồ sơ cuối cùng, nhẹ nhàng đặt lên bàn:
“À, còn một việc… suýt thì quên nói với các người.”
Đó là một bản báo cáo khám sức khỏe, cùng một phụ lục hợp đồng từ trung tâm mang thai hộ, có chữ ký tay rõ ràng của Vương Tú Liên.
“Vương Tú Liên mắc bệnh tim di truyền, vốn dĩ không đủ điều kiện làm người mang thai hộ.”
“Cho nên, trứng dùng để thụ tinh khi đó, thật ra là của một người hiến tặng ẩn danh trong ngân hàng trứng — một người khỏe mạnh, hoàn toàn xa lạ.”
Tôi dừng một nhịp, nhìn thẳng vào gương mặt đã hoàn toàn cứng đờ của nhà họ Trần, rồi lạnh lùng bổ nhát dao cuối cùng:
“Nói cách khác, đứa trẻ này, với Vương Tú Liên… chẳng có nửa giọt máu mủ nào.”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Thứ “huyết mạch” mà họ liều mạng bảo vệ, thứ “công thần” mà họ coi như bảo bối — từ đầu đến cuối, hóa ra chỉ là một trò hề nực cười.
“—Aaaaa!”
Tiếng gào thét xé họng của Trần Hạo vang lên, hắn hoàn toàn sụp đổ, như kẻ điên lao về phía Vương Tú Liên đang mềm nhũn trên sàn.
“Đồ lừa đảo! Ngay cả tao mày cũng dám gạt! Mày hủy hoại tất cả của tao!”
Hai người nhào vào nhau, lôi kéo, cấu xé, trông thảm hại vô cùng.
…
Tôi không buồn nhìn nữa.
Trong tay đã cầm đủ các bản thỏa thuận có chữ ký, tôi bình thản kéo tay bạn thân, quay lưng bước đi.
Trên đường, tôi chuyển cho thám tử Trương khoản phí cuối cùng, kèm một dòng ngắn gọn:
“Đoạn ghi âm Vương Tú Liên giao dịch buôn trẻ và thông tin các nạn nhân, tôi đã gửi cho anh. Phần còn lại, anh biết phải làm thế nào.”
Chaporia
Bình Luận (0)