Ông ta chỉ đáp lại bốn chữ: “Rõ rồi, yên tâm.”

Ngày hôm sau, tôi cùng bạn thân và hai vệ sĩ cao lớn quay lại căn nhà đó.

Khung cảnh chẳng khác gì vừa bị cướp phá: đồ đạc vương vãi, không còn dáng vẻ oai phong trước kia.

Cả nhà họ Trần như những con gà bại trận, cúi đầu lặng lẽ thu dọn.

Mẹ chồng thoáng nhìn thấy tôi, vội né ánh mắt, không dám đối diện.

Cha chồng thì chỉ sau một đêm đã bạc trắng mái đầu, tiều tụy như già đi cả chục tuổi.

Trần Hạo ngồi vật trên sofa, đôi mắt trống rỗng, chẳng khác gì con rối bị rút mất linh hồn.

Tôi bước thẳng vào phòng trẻ, yên lặng bế con trai lên, ôm chặt vào ngực.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết — tất cả những cơn ác mộng đã qua.

Con trai tôi ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương nụ cười ngọt ngào.

Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như được lấp đầy, ấm áp chưa từng có.

Tôi ôm con, không hề ngoái đầu lại, rời khỏi nơi từng mang đến cả hạnh phúc lẫn tuyệt vọng.

Sau này, những chuyện xảy ra tiếp theo đều do bạn thân kể lại.

Thám tử Trương đã giấu tên giao toàn bộ chứng cứ cho cảnh sát, đồng thời liên hệ với những nạn nhân khác.

Vương Tú Liên là kẻ phải trả giá đắt nhất.

Các nạn nhân hợp sức kiện cô ta về tội lừa đảo.

Cộng thêm bằng chứng rõ ràng về việc mưu đồ buôn bán trẻ em, nhiều tội cộng dồn, cuối cùng cô ta bị kết án mười lăm năm tù.

Quãng thời gian đẹp nhất của đời người phụ nữ, cô ta sẽ phải sống sau song sắt lạnh lẽo.

Trần Hạo thì thân bại danh liệt.

Công ty phát hiện hắn nhận hối lộ trong thời gian làm việc, nhanh chóng sa thải.

Ra đi tay trắng, lại bị cha mẹ cắt đứt chu cấp, hắn chỉ còn cách thuê một căn hầm ẩm thấp, sống dựa vào những công việc lặt vặt.

Nghe đâu có người từng bắt gặp hắn nửa đêm đi nhặt chai lọ, thậm chí tranh giành thức ăn với đám lang thang.

Ông bà Trần chịu không nổi cú sốc cùng lời đàm tiếu của hàng xóm, phải bán nhà ở thành phố, lặng lẽ về quê, từ đó bặt vô âm tín.

Còn tôi, bán đi căn nhà đầy ký ức xấu xí, mang con trai chuyển đến một thị trấn miền Nam tràn đầy nắng gió.

Nơi đây không ai biết tôi, cũng không còn những con người bẩn thỉu và ký ức đáng ghê tởm kia.

Một năm sau, ông bà Trần không biết bằng cách nào lại tìm được địa chỉ.

Họ quỳ trước mặt tôi, nước mắt lưng tròng, cầu xin được gặp cháu một lần.

Người cha chồng từng ngạo mạn, nay gục đầu lạy lục, trán đập xuống đất đến đỏ bầm.

Bà mẹ chồng thì khóc nấc, thều thào xin tôi cho bà một cơ hội chuộc lỗi.

Tôi nhìn họ quỳ gối khóc lóc, trong lòng lại chẳng gợn lên chút sóng nào.

Bình thản, tôi khép cánh cửa lại.

Tổn thương một khi đã gây ra, vĩnh viễn không thể bù đắp.

Tôi không phải thánh nhân, cũng chẳng có năng lực học cách tha thứ.

Sau này, lãnh đạo cũ của công ty chủ động gọi điện cho tôi.

Ông ta đã điều tra rõ mọi chuyện, thay mặt công ty xin lỗi, còn mở lời mời tôi quay lại với mức lương gấp ba, thậm chí hứa hẹn chia cổ phần.

Tôi chỉ cười, rồi nhẹ nhàng từ chối.

“Cảm ơn, nhưng đời tôi… không muốn đi lại con đường cũ nữa.”

Số tài sản giành lại được, cùng khoản tiền bán nhà, tôi lập một quỹ tư nhân nhỏ.

Tên nó là “Tân Sinh”.

Quỹ ấy chuyên hỗ trợ những người phụ nữ vì vấn đề sinh nở mà rơi vào bế tắc hôn nhân — tư vấn pháp lý, trợ giúp tài chính, hoàn toàn miễn phí.

Một buổi chiều rực nắng, tôi ôm con trai trong lòng, thằng bé đã bập bẹ gọi mẹ, bàn tay non nớt chạm lên má tôi.

Tôi mở phong bì thư cảm ơn của một người phụ nữ từng được quỹ giúp đỡ.

Dòng chữ run run nhưng kiên cường:

“Cảm ơn chị, chị đã cho em dũng khí để được sống lại một lần nữa.”

Nắng vàng trải dài trên khung cửa sổ.

Tôi khẽ cười.

Lần này, nụ cười ấy xuất phát từ sâu trong tim — một nụ cười thật sự.

-Hết-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...