Tôi không hỏi đứa bé đâu.

Có những câu trả lời không cần thiết phải nghe.

Lưu Diễm đứng trước mặt tôi, cúi đầu rất lâu.

“Lâm tổng.”

Cách xưng hô này khiến tôi hơi buồn cười.

Nửa năm trước, cô ta còn gọi tôi là chị Văn Tĩnh với giọng điệu của người thắng cuộc.

Nửa năm sau, cô ta đứng trước mặt tôi, gọi tôi là Lâm tổng.

Đời người đúng là biết cách châm biếm.

“Có chuyện gì?”

Lưu Diễm siết tay.

“Em muốn xin lỗi chị.”

Tôi nhìn cô ta.

“Không cần. Lời xin lỗi của cô không có giá trị thực tế.”

Cô ta nghẹn lại.

Sau đó lấy từ trong túi ra một chiếc USB.

“Đây là bản sao cuối cùng em giữ lại. Là ghi âm giữa Cao Bân và Cao Bằng. Cao Bằng biết rất rõ kế hoạch của anh ta, thậm chí còn giúp anh ta liên hệ người làm giả giấy tờ thai ba.”

Tôi nhận lấy USB.

“Điều kiện?”

Lưu Diễm cười khổ.

“Em muốn rời khỏi thành phố này. Nhưng nhà họ Cao vẫn luôn tìm người quấy rối em.”

Tôi nhìn cô ta vài giây.

“Cô muốn tôi bảo vệ cô?”

“Không phải bảo vệ.”

Cô ta vội lắc đầu.

“Chỉ cần chị giao thứ này cho luật sư. Cao Bằng tự lo thân còn không xong thì sẽ không còn thời gian tìm em nữa.”

Tôi cầm USB, khẽ gật đầu.

“Được.”

Lưu Diễm như trút được gánh nặng.

Cô ta xoay người định đi, nhưng đến cửa lại dừng lại.

“Lâm tổng.”

“Còn gì nữa?”

Cô ta quay đầu nhìn tôi.

“Thật ra em từng rất ghen tị với chị.”

Tôi không nói gì.

Cô ta cười tự giễu.

“Lúc mới vào công ty, ai cũng nói Cao tổng có ngày hôm nay là nhờ vợ anh ấy. Em không tin. Em nghĩ phụ nữ lợi hại đến đâu, cuối cùng chẳng phải vẫn bị đàn ông bỏ lại sao?”

“Sau này em mới biết, không phải chị bị bỏ lại.”

“Là chị từng tự nguyện đứng phía sau.”

“Còn một khi chị bước lên phía trước, không ai cản nổi.”

Nói xong, cô ta cúi đầu thật sâu.

Rồi rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng cô ta biến mất sau cánh cửa.

Trong lòng không có vui sướng, cũng không có thương hại.

Mỗi người đều phải trả giá cho lựa chọn của mình.

Cô ta như vậy.

Cao Bân như vậy.

Tôi cũng như vậy.

Chỉ là cái giá tôi trả, tôi đã tự mình đòi lại từng phần.

08

USB của Lưu Diễm trở thành đòn cuối cùng đánh sập Cao Bằng.

Không lâu sau, anh ta bị điều tra vì tham gia làm giả giấy tờ, chuyển dịch tài sản và chiếm dụng tiền công ty.

Triệu Lan bán hết trang sức, chạy vạy khắp nơi, nhưng không cứu nổi con trai nhỏ.

Bà lại đến tìm tôi một lần.

Lần này, bà không khóc lóc nữa.

Chỉ đứng ở trước cửa công ty, tóc bạc hơn trước rất nhiều.

“Văn Tĩnh, mẹ biết con sẽ không tha cho Cao Bằng.”

Tôi nhìn bà.

“Tôi không có quyền tha hay không tha. Người xử lý cậu ta là pháp luật.”

Bà gật đầu.

“Ừ, là nó đáng đời.”

Tôi hơi bất ngờ.

Triệu Lan nhìn bảng hiệu “Tĩnh Sinh” phía sau tôi, cười thảm.

“Ngày trước mẹ luôn nghĩ, phụ nữ có giỏi thế nào cũng phải dựa vào đàn ông, phải sinh con, phải giữ nhà.”

“Nhưng cuối cùng, người mẹ đặt hết hy vọng là Cao Bân, nó lừa con, cũng lừa mẹ.”

“Cao Bằng thì bị mẹ chiều hư.”

“Cả nhà họ Cao, người tỉnh táo nhất lại là người mẹ từng xem là người ngoài.”

Tôi không đáp.

Bà run rẩy lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

“Cái này trả cho con.”

Tôi mở ra xem.

Bên trong là chiếc vòng ngọc mẹ tôi để lại cho tôi năm xưa.

Sau khi kết hôn, Triệu Lan lấy lý do giữ giúp tôi, nói đồ quý giá để trong tay người trẻ không an toàn.

Tôi đòi mấy lần, bà đều nói thất lạc rồi.

Không ngờ vẫn còn.

Tôi đóng hộp lại.

“Cảm ơn.”

Triệu Lan nhìn tôi, ánh mắt đỏ lên.

“Văn Tĩnh, sau này con nhất định phải sống tốt.”

Tôi nói:

“Tất nhiên.”

Bà gật đầu, chậm rãi xoay người rời đi.

Lần này, tôi không gọi bà lại.

Có những người xuất hiện trong đời ta không phải để cùng đi đến cuối đường.

Mà là để dạy ta hiểu rằng, lòng tốt không có ranh giới sẽ trở thành dao đâm ngược chính mình.

Một năm sau, “Tĩnh Sinh” hoàn toàn vượt qua khủng hoảng.

Không chỉ trả sạch nợ hợp pháp, công ty còn mở thêm ba chi nhánh mới.

Tôi được mời tham dự diễn đàn doanh nhân nữ.

Người dẫn chương trình hỏi tôi:

“Lâm tổng, rất nhiều người nói chị là hình mẫu phụ nữ tái sinh sau hôn nhân thất bại. Chị có điều gì muốn nói với những người đang rơi vào hoàn cảnh tương tự không?”

Tôi cầm micro, nhìn xuống khán phòng đông nghịt.

Đèn sân khấu rất sáng.

Sáng đến mức khiến tôi nhớ lại phòng bệnh trắng toát năm đó.

Khi Cao Bân nằm trên giường bệnh, dùng giọng điệu ban ơn nói sẽ để lại cho tôi một công ty rỗng ruột và ba nghìn tám trăm tệ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...