Khi Lưu Diễm ôm bụng, cười nói tôi là người hiểu chuyện.
Khi cả nhà họ Cao nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn nuốt xuống mọi tủi nhục.
Tôi khẽ cười.
Sau đó nói từng chữ rõ ràng:
“Đừng làm người hiểu chuyện quá lâu.”
“Người khác sẽ tưởng bạn không có giới hạn.”
Dưới khán phòng vang lên tiếng vỗ tay.
Tôi tiếp tục:
“Tình yêu không sai. Hôn nhân cũng không sai. Sai là khi chúng ta vì tình yêu mà giao hết quyền lựa chọn của đời mình cho người khác.”
“Tôi từng tin rằng nhẫn nhịn sẽ đổi được trân trọng.”
“Sau này tôi mới hiểu, thứ đổi được chỉ là được voi đòi tiên.”
“Từ hôm nay trở đi, mong mọi người đều nhớ một điều.”
Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
“Bạn có thể yêu một người.”
“Nhưng nhất định phải yêu bản thân mình trước.”
Tiếng vỗ tay vang lên như sóng.
Tôi đặt micro xuống, bước khỏi sân khấu.
Trợ lý chạy đến, trên mặt không giấu được vui mừng.
“Lâm tổng, hợp đồng với tập đoàn Hằng Thịnh đã ký rồi. Giá trị đầu tư vòng này là chín mươi tám triệu tệ.”
Chín mươi tám triệu.
Tôi bỗng bật cười.
Năm đó, Cao Bân vì muốn thoát nợ, định dùng cái chết của mình đẩy tôi xuống vực.
Anh ta tuyệt đối không ngờ, sau khi rời khỏi anh ta, tôi lại tự tay giành được khoản đầu tư mà cả đời anh ta mơ cũng không chạm tới.
Trợ lý tò mò hỏi:
“Lâm tổng, chị cười gì vậy?”
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa kính.
Sau cơn mưa, thành phố sạch sẽ đến lạ.
Tôi nói:
“Không có gì.”
“Chỉ là cảm thấy, có vài người mất đi rồi, thế giới quả nhiên sáng hơn rất nhiều.”
Đêm đó, tôi về nhà một mình.
Trên bàn đặt chiếc hộp nhỏ đựng vòng ngọc của mẹ.
Tôi mở hộp ra, đeo chiếc vòng lên tay.
Ánh ngọc dịu dàng dưới ánh đèn.
Giống như mẹ đang nắm tay tôi, nói rằng:
Con gái, cuối cùng con cũng trở về với chính mình rồi.
Tôi đứng trước gương.
Trong gương là một người phụ nữ ba mươi hai tuổi, không còn trẻ đến mức ngây thơ, cũng chưa già đến mức đánh mất khát vọng.
Đôi mắt cô ấy bình tĩnh, lưng thẳng, môi hơi cong.
Không còn là bà Cao.
Không còn là người vợ đứng sau lưng ai.
Chỉ là Lâm Văn Tĩnh.
Là chính tôi.
Điện thoại sáng lên.
Một tin tức mới được đẩy lên trang đầu.
“Cựu doanh nhân Cao Bân bị phanh phui bê bối tài sản sau khi qua đời, công ty cũ dưới quyền bà Lâm Văn Tĩnh tái sinh ngoạn mục, nhận đầu tư chín mươi tám triệu tệ.”
Bên dưới có một bình luận được thích nhiều nhất:
“Anh ta tưởng để lại cho cô ấy một đống tro tàn, không ngờ cô ấy dùng chính đống tro ấy dựng lại cả một vương quốc.”
Tôi nhìn câu đó rất lâu.
Sau đó tắt màn hình.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua thành phố.
Tôi nâng tay, nhìn chiếc vòng ngọc sáng dịu trên cổ tay.
Mười năm thanh xuân, một cuộc hôn nhân mục ruỗng, một người chồng phản bội, một nhà chồng tham lam, một cô thư ký đầy tính toán.
Tất cả đều đã kết thúc.
Còn cuộc đời tôi thì vừa mới bắt đầu.
Ngày hôm sau, tôi đến nghĩa trang.
Trước mộ Cao Bân, cỏ dại đã bắt đầu mọc.
Không biết có phải vì nhà họ Cao bận tự cứu mình, hay vì người sống rốt cuộc luôn quên người chết rất nhanh.
Tôi đặt một bó hoa trắng trước bia mộ anh ta.
Trên di ảnh, Cao Bân vẫn đang cười.
Vẫn là dáng vẻ tự tin, kiêu ngạo, như thể mọi thứ trong đời đều nằm trong tay mình.
Tôi đứng trước mộ anh ta một lúc.
Sau đó nhẹ giọng nói:
“Cao Bân, anh từng hỏi tôi, rời khỏi anh rồi tôi còn lại gì.”
Gió thổi qua, hoa trắng khẽ lay động.
Tôi mỉm cười.
“Bây giờ tôi đến nói cho anh biết.”
“Tôi còn lại mười lăm căn nhà.”
“Còn lại công ty.”
“Còn lại tự do.”
“Còn lại chính mình.”
Tôi xoay người rời đi.
Phía sau là bia mộ lạnh lẽo.
Phía trước là nắng sớm rực rỡ.
Từ nay về sau, những thứ tôi có được sẽ không còn là bố thí của bất kỳ ai.
Mỗi một tấc đất dưới chân tôi, mỗi một đồng tiền trong tay tôi, mỗi một ánh nhìn kính trọng người khác dành cho tôi.
Đều là do tôi tự mình giành lấy.
Mà đó mới là sự trả thù đẹp nhất.
Không phải khóc lóc trước mặt kẻ phản bội.
Không phải van xin người khác công bằng.
Mà là sống tốt hơn tất cả những gì họ từng tưởng tượng.
Sống đến mức tên của họ chỉ còn là vết bụi dưới gót chân mình.
Kết thúc.
Chaporia
Bình Luận (0)