Người dẫn đầu chính là Tống Tri Hàn.

Hắn mặc quan phục màu đỏ thẫm, phong thái đắc ý.

Tô Cẩm Tú đứng bên cạnh, gương mặt tràn đầy vẻ hả hê đắc thắng.

Khi Lục Cảnh Hoài nhận được tin tức chạy tới, cánh cửa lớn của Bách Thảo Đường đã bị đập nát.

“Tống đại nhân, đây là ý gì?”

Tống Tri Hàn từ trên cao nhìn xuống chàng.

“Có người tố cáo Bách Thảo Đường bán thuốc giả, khiến người uống thuốc mà trúng độc bỏ mạng. Hôm nay bản quan tới để niêm phong nơi này.”

Lục Cảnh Hoài tức quá hóa cười.

“Bách Thảo Đường mở ở Giang Châu năm mươi năm nay, chưa từng bán thuốc giả. Tống đại nhân chẳng lẽ đang công báo tư thù?”

Tống Tri Hàn phất tay.

Mấy tên quan sai lập tức khiêng một thi thể phủ vải trắng ném xuống giữa phố.

“Gia quyến người chết đã tố cáo lên nha môn, nói rằng sau khi uống Bảo Mệnh Đan của Bách Thảo Đường mới độc phát thân vong. Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Lục Cảnh Hoài, ngươi còn gì để chối cãi?”

Đám dân chúng đứng xem lập tức xôn xao.

Tô Cẩm Tú nhìn Lục Cảnh Hoài, khóe môi cong lên thành một nụ cười độc địa.

“Lục Cảnh Hoài, ngươi dung túng thuộc hạ bán thuốc giả hại người, toàn thân đầy mùi tiền bạc, kiếm những đồng tiền đen tối. Bây giờ báo ứng tới rồi.”

Mấy tên quan sai tiến lên, dùng xiềng sắt khóa chặt hai tay Lục Cảnh Hoài.

Lục Cảnh Hoài không hề giãy giụa.

Chàng chỉ lạnh lùng nhìn Tô Cẩm Tú.

“Tô Cẩm Tú, vì muốn đánh đổ Lục gia, cô vậy mà dám coi mạng người như cỏ rác?”

Sắc mặt Tô Cẩm Tú khẽ thay đổi, nhưng rất nhanh đã lớn tiếng nói:

“Ngươi đừng có ngậm máu phun người! Mọi người nhìn cho rõ đi, đây chính là bộ mặt của đám thương nhân lòng dạ đen tối!”

Đám quan sai đẩy Lục Cảnh Hoài về phía nha môn.

Ta gạt đám đông ra, chắn trước mặt bọn họ.

“Khoan đã.”

Tống Tri Hàn nhíu mày nhìn ta.

“Ngươi là ai? Dám cản trở quan phủ phá án?”

Ta đón thẳng ánh mắt hắn, không hề lùi bước.

“Ta là thê tử của Lục Cảnh Hoài.”

Tô Cẩm Tú đứng bên cạnh bật cười khinh miệt.

“Tri Hàn, đây chính là con bé thôn quê giặt quần áo kia.”

Trong mắt Tống Tri Hàn lóe lên một tia khinh thường.

“Nữ quyến Lục gia, mau lui xuống. Nếu không bản quan sẽ bắt cả ngươi.”

Ta chẳng buồn để ý tới hắn, xoay người đi tới bên cạnh thi thể, giật mạnh tấm vải trắng lên.

Người chết là một lão hán hơn năm mươi tuổi, mặt xanh tím, khóe miệng còn dính máu.

Ta quay đầu nhìn thân nhân đang quỳ bên cạnh khóc lóc om sòm.

“Các ngươi xác định thứ khiến ông ấy chết là Bảo Mệnh Đan của Bách Thảo Đường?”

Người nhà lắp bắp nói:

“Đúng… đúng vậy. Thuốc mua từ chiều hôm qua. Vừa uống xong thì người đã mất.”

Ta cười lạnh.

“Bảo Mệnh Đan của Bách Thảo Đường dùng toàn nhân sâm già từ Trường Bạch Sơn, mỗi viên bán mười lượng bạc. Quần áo các ngươi vá chồng vá đụp, đế giày cũng mòn thủng cả rồi. Mười lượng bạc đó, các ngươi lấy đâu ra để mua thuốc?”

Sắc mặt người nhà lập tức trắng bệch, ấp úng không nói nên lời.

Thấy vậy, Tống Tri Hàn quát lớn:

“Láo xược! Bất kể bạc từ đâu mà có, thuốc là do Bách Thảo Đường bán ra, chuyện đó không sai!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...