Ta đứng thẳng người, nhìn chằm chằm Tống Tri Hàn.
“Tống đại nhân muốn niêm phong hiệu thuốc cũng được, muốn bắt người cũng được. Nhưng ta có một thứ, muốn mời đại nhân xem qua.”
Ta lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ nhỏ bìa xanh.
“Tống đại nhân, đây là sổ sách của Bách Thảo Đường trong ba năm qua. Trên đó ghi rõ ràng, Tô đại tiểu thư Tô Cẩm Tú đã lấy từ Bách Thảo Đường những thứ như huyết yến thượng hạng, nhân sâm trăm năm và các dược liệu quý khác, tổng giá trị một vạn hai ngàn lượng bạc.”
Xung quanh lập tức xôn xao.
Một vạn hai ngàn lượng?
Tô gia chẳng phải luôn tự nhận là gia đình thư hương thanh liêm sao?
Ta nhìn chằm chằm sắc mặt đã xanh mét của Tống Tri Hàn, chậm rãi nói từng chữ:
“Tô đại tiểu thư nói những dược liệu đó dùng để bồi bổ cho mẫu thân nàng ta. Nhưng trên thực tế, tất cả đều được đưa tới kinh thành, vào phủ của một vị đại nhân nào đó ở Bộ Lại. Mà vị đại nhân ấy ba tháng trước vừa tiến cử ngài làm Thông phán Giang Châu…”
“Càng thú vị hơn là cách đây không lâu, một vị thiếp thất trong phủ vị đại nhân kia đã đem số huyết yến và nhân sâm quý giá ấy tới chi nhánh Bách Thảo Đường ở kinh thành ký gửi. Dấu hiệu của Lục gia trên đó còn chưa kịp xóa sạch đâu.”
Đồng tử của Tống Tri Hàn đột nhiên co rút.
“Câm miệng! Con đàn bà điêu ngoa này, ngươi dám vu khống mệnh quan triều đình!”
Hắn rút thanh kiếm bên hông ra, từng bước đi về phía ta, đáy mắt tràn ngập sát ý.
“Bắt nó lại! Chém tại chỗ!”
05
Mũi kiếm ép sát.
Lục Cảnh Hoài đột nhiên giằng khỏi đám quan sai áp giải, dùng lưng chắn trước người ta.
Ta lập tức đẩy chàng sang một bên, bước thẳng về phía mũi kiếm của Tống Tri Hàn.
“Chém ta?”
Ta vung tay thật mạnh, ném thẳng quyển sổ bìa xanh vào mặt hắn.
“Tống đại nhân vẫn nên nghĩ đường lui cho bản thân trước thì hơn! Người của Lục gia ở kinh thành đã sớm đem chứng cứ ngài sai vị hôn thê hối lộ quan viên Bộ Lại để mua quan chức nộp lên Ngự Sử Đài rồi!”
Thanh kiếm của Tống Tri Hàn lập tức khựng lại giữa không trung.
Sắc mặt hắn từ xanh mét chuyển sang trắng xám.
Dân chúng xung quanh kéo tới càng lúc càng đông.
Tiếng bàn tán chỉ trỏ hòa thành một mảnh.
Nhưng ta vẫn cảm thấy chưa đủ.
Ta xoay người nhìn gã đàn ông tự nhận là thân nhân người chết.
“Ngươi nói ông ta chết vì uống Bảo Mệnh Đan của Bách Thảo Đường. Bảo Mệnh Đan cực kỳ đắng, sau khi uống xong rêu lưỡi nhất định sẽ ngả vàng.”
Ta bóp mạnh hàm dưới của thi thể.
“Rêu lưỡi của ông ta trắng sạch, căn bản chưa từng uống Bảo Mệnh Đan.”
Ta nhìn chằm chằm gã đàn ông kia, giọng nói hạ thấp, nhưng từng câu từng chữ đều như dao đâm.
“Ngươi nói ông ta chết vì Bảo Mệnh Đan.”
“Nhưng ta lại nói chính ngươi hại chết ông ta.”
“Giết người trước, rồi nhân cơ hội tống tiền. Theo luật Đại Minh, ít nhất ngươi cũng phải chịu án chém sau mùa thu.”
Nghe đến đây, tinh thần gã đàn ông hoàn toàn sụp đổ.
Bịch một tiếng, hắn quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu.
“Không liên quan tới ta! Không phải ta giết ông ấy!”
“Là… là bộ đầu của nha môn cho ta hai lượng bạc, bảo ta tìm một tên ăn mày vừa chết rồi khiêng tới đây gây chuyện!”
Chaporia
Bình Luận (0)