Hôn lễ mà ta hằng mong đợi đó, chỉ là sự vui mừng tràn đầy của một mình ta.
Nhưng lúc đó đối mặt với sự uất ức của ta, Chu Dục đã phản ứng thế nào?
Chàng khuyên ta rằng: “Nàng đã gả làm tức phụ Chu gia, còn để ý đến những chi tiết vụn vặt đó làm gì, ở Chu gia định không thiếu được ăn mặc chi tiêu của nàng, nàng cũng mãi mãi là chính thê của ta.”
Chàng chưa bao giờ giống như bây giờ, chuyện gì cũng suy nghĩ cho Trần Ngữ Nhu, sợ nàng ta phải chịu nửa phần uất ức.
Sợ mối hôn sự này, có nửa phần là làm cho Trần Ngữ Nhu không vui.
Ta nhếch nhếch môi: “Nếu đã là thân phận cô nữ bất tường, cây trâm Hoàng hậu nương nương từng đeo càng không thể ngự trên đầu nàng ta được rồi.
“Chu công tử tìm cách khác đi, cây phượng trâm này, đợi khi ta từ Ngũ Đài Sơn trở về, lúc thành hôn ta còn phải đeo.”
Chu Dục ngẩn ra, vậy mà không hề nổi giận trước sự châm biếm của ta dành cho Trần Ngữ Nhu.
Theo bản năng hỏi vặn lại: “Thành hôn? Nàng muốn gả cho ai?”
Thời gian sau khi trùng sinh này, Chu Dục một lòng đều nhào vào trên người Trần Ngữ Nhu.
Chàng vẫn chưa biết chuyện ta và Chu Thừa Phong đã định thân sự.
Ta không muốn tăng thêm dây dưa: “Có liên quan gì đến huynh?”
Nói xong, ta không lưu tình mặt mũi chút nào mà đóng sầm cửa lại.
Không thèm cho chàng thêm nửa phần ánh mắt.
Ngày hôm sau trời chưa sáng, ta đã xuất môn.
Hôm qua Trần Ngữ Nhu nửa đêm ho khan không ngừng, cha nương giày vò đến nửa đêm, lúc này vừa mới đi ngủ.
Sẽ không có ai đến tiễn ta cả.
Xe ngựa dừng ở bên ngoài góc môn, Họa Ảnh đỡ ta lên xe.
Khi ta đến trước cửa phủ Trưởng công chúa, nghi trượng vẫn chưa bày ra.
Lại đợi thêm một lát, Trưởng công chúa thu dọn thỏa đáng, chúng ta mới xuất phát.
Đường lên Ngũ Đài Sơn xa hơn so với ta nghĩ.
Xe ngựa lắc la lắc lư đi suốt một ngày trời, chập tối mới tới nơi.
Gió trên núi lạnh, mang theo không khí thanh mát của lá thông, thổi tan đi uế khí tích tụ trong Kinh thành.
Trưởng công chúa ở tại biệt viện lưng chừng núi, ta được sắp xếp ở sương phòng phía đông.
Căn phòng không lớn, nhưng được thu dọn sạch sẽ gọn gàng.
Đẩy cửa sổ ra liền có thể nhìn thấy núi xa như vẽ, các lớp núi trùng điệp.
Ta đứng trước cửa sổ, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Những ngày thanh tu thật đơn giản.
Mỗi ngày giờ Mão thức dậy, cùng Trưởng công chúa chép kinh, buổi chiều tự mình tu hành, giờ học tối thì nghe sư phụ giảng kinh.
Trưởng công chúa lời nói không nhiều, nhưng đối xử với ta ôn hòa, thỉnh thoảng hỏi vài câu chuyện trong kinh, ta thật thà mà đáp, người cũng không bình luận nhiều.
Người đại khái nhìn ra được ta là đến để lánh đời tìm thanh tịnh.
Những ngày như vậy trôi qua được bảy tám ngày, tâm tư của ta dần dần lắng dịu xuống.
Ngày hôm đó vào buổi chiều, ta đang hái thuốc trước sơn môn, ngồi xổm trên sườn dốc để đào một cây hoàng tinh.
Chẳng ngờ đá vụn dưới chân trượt một cái, cả người chúi về phía trước.
Một bàn tay từ phía sau vững vàng đỡ lấy cánh tay của ta.
“Cẩn thận.”
Ta đứng vững lại, quay đầu nhìn lại.
Một vị công tử trẻ tuổi đang đứng ở phía sau, chàng mặc một chiếc trường bào màu trắng, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Ánh mặt trời rơi trên vai chàng, tôn lên cả người ôn nhuận như ngọc.
Trong lòng ta khẽ động.
Chu Thừa Phong, sao chàng lại ở chỗ này?
Chàng chính là Đại công tử Chu gia đã định thân sự với ta, kiếp trước ta cũng từng xa xa gặp qua chàng vài lần, cho nên không tính là lạ mặt.
Ta lùi về sau nửa bước, kéo giãn khoảng cách: “Đa tạ công tử.”
Chàng buông tay ra cũng không nói nhiều, chỉ cúi đầu nhìn xuống chân ta nói:
“Cây hoàng tinh này phẩm tướng không tệ, chỉ là rễ hơi cạn, dễ bị lỏng gốc, nàng đào từ bên cạnh, đừng trực tiếp nhổ lên.”
Ta ngồi xổm xuống, làm theo lời chàng nói, quả nhiên đào được nguyên vẹn ra ngoài.
Trong lòng ta vui vẻ, dâng lên hứng thú: “Chu công tử cũng hiểu về dược tài sao?”
Chàng cười cười: “Gia mẫu thân thể không tốt, từ nhỏ đã đi theo đại phu trong phủ nhận biết một chút.
Chaporia
Bình Luận (0)