“Hôm nay cùng Thế tử đến thỉnh an Trưởng công chúa, rảnh rỗi không có việc gì liền đi dạo trên núi, không ngờ lại gặp được Lâm cô nương.”
Ta gật gật đầu, không hỏi nhiều.
Chàng không vội vã rời đi, ngồi xuống một phiến đá bên cạnh, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm.
Ta tiếp tục đào thuốc, chàng lẳng lặng ngồi đó, vừa không làm phiền, cũng không rời đi.
Gió núi thổi qua, mang theo hương thơm thanh khiết của cây cỏ, rất yên tĩnh, nhưng không hề gượng gạo.
Đợi khi ta đào đủ rồi, đứng dậy, chàng mới mở miệng:
“Gần đây còn có một loại thảo dược, trị vết thương do va đập rất tốt, mọc ở phía sườn khuất nắng, ta dẫn nàng qua đó?”
Ta vốn dĩ thích xem y thư, nhưng ở trong Kinh thành làm gì có nơi để thực hành?
Khó khăn lắm mới có cơ hội, ta không muốn bỏ lỡ.
Ta do dự một chút, gật gật đầu.
Chàng đi ở phía trước, bước chân không nhanh, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn ta một cái, giống như đang xác nhận xem ta có đuổi kịp hay không.
Đến sườn khuất nắng, chàng ngồi xổm xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng gạt lá rụng ra, lộ ra vài cây thảo dược mà ta không nhận biết, tỉ mỉ giảng giải cho ta nghe.
Ánh nắng lọt qua kẽ lá, rơi trên vai chàng, lốm đốm loang lổ.
Chàng giảng giải rất chi tiết, từ hình dáng của lá cây giảng đến vân lý của rễ củ, lại giảng đến những điều kiêng kỵ khi phối ngũ vị thuốc này.
Ta nghe, trong tay nắm chặt cây hoàng tinh kia, bỗng nhiên nghĩ đến Chu Dục.
Kiếp trước sau khi gả vào Chu gia, ta cũng từng thử cùng chàng học hỏi mọi thứ.
Chàng đọc sách nhiều, học vấn tốt, ta hỏi cái gì chàng cũng đều có thể đáp được.
Nhưng chàng đáp nhanh, mà có lệ cũng nhanh.
Ta nếu như truy vấn thêm một câu, chàng sẽ vô thức nhíu mày.
Có đôi khi sẽ lấp liếm nói rằng, ta là một phụ đạo nhân gia, không cần biết nhiều như vậy làm gì.
Mỗi lần như thế, ta liền sẽ thon thót lo âu, cảm thấy bản thân có phải là hỏi nhiều quá làm người ta phiền hay không, liền không dám mở miệng nữa.
Lâu dần, ta học được cách không hỏi chàng nữa.
Những gì không hiểu thì tự mình đi lật sách, lật không thấy thì để cho nó thối rữa ở trong bụng.
Ta cứ ngỡ nam nhân trên đời này đều giống như Chu Dục cả.
Nhưng người trước mắt này, lại không giống.
Chàng sẽ chủ động hỏi ta đã nghe hiểu chưa, ta nếu như lắc đầu, chàng liền đổi một cách nói khác, giảng lại một lần nữa.
Trong giọng điệu không có lấy nửa phần mất kiên nhẫn.
Cái cảm giác được nghiêm túc đối đãi đó, khiến trong lòng ta bỗng dưng dâng lên một luồng chua xót.
“Lâm cô nương?”
Chàng thấy ta không nói lời nào, ngẩng đầu lên nhìn ta: “Đang nghĩ gì vậy?”
Ta hồi phục tinh thần, lắc lắc đầu: “Không có gì, đa tạ Chu công tử giảng giải, vị thuốc này ta đã ghi nhớ kỹ rồi.”
Chàng cười cười, đứng thân dậy, phủi phủi vụn cỏ trên y bào:
“Không cần khách khí, nàng và ta vốn đã có hôn ước tại thân, từ nay về sau liền là người một nhà.”
Khi chàng nói ba chữ “người một nhà” đó, giọng nói có chút không tự nhiên mà thấp xuống.
Ánh mắt cũng dời khỏi khuôn mặt của ta, rơi về phía những ngọn núi xa xăm.
Ta không đón lời, trong lòng lại gợn lên một tia gợn sóng nói không rõ ràng.
Hóa ra chàng đã sớm biết ta là ai.
Càng biết rõ hôn ước của chúng ta.
Chúng ta men theo đường núi chầm chậm đi bộ trở về.
Ánh tịch dương kéo dài bóng của hai người ra thật dài, giao hòa vào nhau, rồi lại tách ra.
Gió từ trong sơn cốc thổi lên, mang theo sự thanh tân độc hữu của không khí nơi núi rừng.
Đến trước cửa biệt viện, chàng dừng bước chân, không đi tiếp nữa.
“Lâm cô nương, ngày mai ta còn đến, cây hoàng tinh đó cần dùng lửa nhỏ để sắc, ta thuận đường mang theo một ít phụ liệu đã qua bào chế cho nàng.”
Ta nhìn chàng, ánh sáng của hoàng hôn rơi trên khuôn mặt chàng.
Đôi mắt của chàng rất sáng, giống như dòng nước suối nơi núi rừng, trong vắt thấy đáy.
“Được.” Ta nói.
Chàng cười cười, chắp chắp tay, quay người rời đi.
Ta đứng ở cửa, nhìn theo bóng lưng của chàng biến mất ở cuối bậc thềm đá.
Chaporia
Bình Luận (0)