Trở về trong phòng, ta đem cây hoàng tinh đó đặt ở trên bàn, chăm chú nhìn nó một lúc lâu.
Họa Ảnh bưng trà lên, ta đón lấy uống một ngụm, bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi:
“Họa Ảnh, ngươi nói xem, hai người ở cùng một chỗ, có phải là nên có thể nói chuyện tử tế với nhau không?”
Họa Ảnh ngẩn ra một lúc: “Tiểu thư sao bỗng nhiên lại hỏi cái này?”
Ta không trả lời, đặt chén trà xuống, đi tới trước cửa sổ.
Những ngọn núi xa xa dần dần mờ mịt trong màn đêm buông xuống, giống như một bức tranh thủy mặc chưa khô.
Ta nghĩ đến những phản hồi lấy lệ đó của Chu Dục, nghĩ đến bản thân trước kia luôn cẩn thận từng li từng tí như thế, còn có những cảm xúc không được nhìn nhận chính diện đó nữa.
Những ngày tháng như vậy, ta đã sống qua mấy chục năm, vậy mà lại cứ ngỡ đó chính là trạng thái chung khi phu thê sống chung với nhau.
Nhưng người trước mắt này nói cho ta biết, không phải như thế.
Ta bỗng nhiên có chút mong đợi ngày mai rồi.
Những ngày thanh tu chớp mắt một cái đã tới ngày kết thúc.
Khoảng thời gian này, ta và Chu Thừa Phong chung đụng ngày càng dung hòa, ăn ý.
Trước khi đi, Trưởng công chúa nắm lấy tay ta, vui mừng nói Chu Thừa Phong là một đứa trẻ tốt, người đang đợi để uống rượu mừng của chúng ta.
Ta có chút thẹn thùng, nhưng cũng có vài phần mong đợi vào mối hôn sự này.
Sau khi trở về Kinh thành, hôn sự của bọn ra được đưa vào chương trình nghị sự.
Hôm đó thời tiết trong xanh tươi đẹp, ta dẫn theo Họa Ảnh đến tiệm châu báu để xem đầu diện.
Ngày thành hôn đã cận kề, tổng phải sắm sửa thêm vài món trang sức ra dáng một chút.
Trong tiệm lộng lẫy muôn màu, ta đang cúi đầu xem một đôi trâm vàng ròng khảm hồng ngọc, thì ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao.
“Biểu tỷ?”
Giọng nói kiều nhuyễn, mang theo vài phần kinh hỷ.
Ta ngẩng đầu lên, liền thấy Trần Ngữ Nhu đang đứng ở cửa.
Nàng ta mặc một chiếc áo bối tử dệt vàng màu đỏ thạch lựu, trên đầu cài bộ dao vàng ròng ngậm trân châu, cả người toát lên vẻ châu quang bảo khí.
Phía sau theo hai nha hoàn, trên tay xách lớn bao nhỏ bao, hiển nhiên là vừa mua sắm từ nơi khác qua đây.
Nàng ta so với lúc trước khi xuất giá thì đầy đặn hơn một chút, vẻ cẩn thận từng li từng tí giữa mày mắt cũng đã nhạt đi vài phần, thay vào đó là một loại tự tin, kiêu căng của kẻ được nuông chiều.
Xem ra Chu Dục đối xử với nàng ta, quả nhiên là tốt đến cực điểm rồi.
“Thật là khéo, lại gặp được biểu tỷ ở chỗ này.”
Nàng ta cười tươi đi tới, ánh mắt rơi trên cây trâm trong tay ta, đôi mắt bỗng sáng lên:
“Đôi trâm này thật đẹp, muội cũng đang muốn tìm một đôi như vậy đây.”
Trần Ngữ Nhu đưa tay ra liền cầm lấy cây trâm tráo qua, ướm thử lên đầu một chút, rồi quay đầu hỏi nha hoàn:
“Đẹp không?”
Nha hoàn tự nhiên là nói đẹp.
Nàng ta mỉm cười, quay sang nói với chưởng quầy: “Ta lấy đôi này.”
Ta nhìn nàng ta một cái, không nói gì.
Họa Ảnh lại nhịn không được: “Biểu tiểu thư, đôi trâm này là tiểu thư nhà chúng ta nhìn trúng trước.”
Trần Ngữ Nhu ngẩn ra, lập tức lộ ra thần sắc uất ức, vành mắt hơi hoe đỏ:
“Muội… muội không biết là biểu tỷ nhìn trúng trước, biểu tỷ thích thì cứ nhường lại cho biểu tỷ vậy.”
Vừa nói, nàng ta vừa đặt cây trâm trở lại khay, giọng nói còn thấp xuống: “Biểu tỷ đừng tức giận, là muội không tốt.”
Một phen lời này nói ra, khiến cho mấy vị khách khứa bên cạnh lần lượt ghé mắt nhìn sang.
Có người nhỏ giọng bàn tán: “Đây không phải là Đại cô nương của Lâm gia sao? Sao lại đi tranh giành đồ đạc với biểu muội nhà mình vậy?”
“Nghe nói nàng ta đã cướp đi hôn sự của biểu muội, bây giờ biểu muội gả đi rồi, nàng ta còn như vậy không buông tha.”
Ta nghe những lời xầm xì bàn tán kia, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Vở kịch này, nàng ta thật sự là diễn trăm lần không chán.
Vừa định mở miệng, một bàn tay từ phía sau vươn tới, cầm lấy đôi trâm kia.
“Chưởng quầy, gói lại.”
Chaporia
Bình Luận (0)