Sai người mang nước nóng tới.
Rồi tự tay ấn ta vào chậu mà kỳ cọ.
Ta điên cuồng giãy giụa.
Đuôi rắn hất tung nước bắn đầy người ngài.
Quản gia đứng bên cạnh nói:
“Cũng lạ thật.”
“Trước kia nó thích sạch sẽ nhất, cũng rất thích tắm.”
Ta lập tức cứng đờ bất động.
Huyền Lẫm không để lộ cảm xúc, chỉ khẽ cười.
“Đúng vậy.”
“Tính tình thay đổi rồi.”
Ngài tắm rất cẩn thận.
Mỗi mảnh vảy đều bị tách ra.
Dùng khăn lụa lau rửa tỉ mỉ.
Mà ta thì nước mắt giàn giụa.
Đừng chà mất sáp của người ta mà!
Không còn sáp nữa.
Ta chẳng phải sẽ từ “bạch xà” biến lại thành ô tiêu xà sao?
Cho nên trước khi ngài phát hiện.
Ta đã thổi tắt nến.
Sau đó nhanh chân bỏ chạy.
15
Đánh sáp xong rồi quay lại vậy.
Cuối cùng, sau bao ngày mong đợi, Huyền Lẫm lại phát bệnh.
Lần này, nhiệt độ cơ thể ngài còn cao hơn trước.
Ánh sáng đỏ trên người cũng rực rỡ và đậm đặc hơn nhiều.
Ta chẳng còn để ý đến cảm giác bỏng rát nữa.
Lập tức áp sát lên người ngài.
Quấn quấn.
Hút hút.
Từng luồng sáng đỏ không ngừng tràn vào cơ thể ta.
Ta sung sướng đến lâng lâng.
Xà xà ta đây…
Hình như sắp thành tiên rồi.
Không đúng.
Chính sự quan trọng hơn.
Ta vội vàng vận chuyển linh lực, liên tục hạ nhiệt độ cơ thể để trả lại cho Huyền Lẫm.
Cơn sốt cao khiến đầu óc ngài mê man.
Ánh mắt mất tiêu cự.
Cả người như sắp tan chảy.
Nhìn dáng vẻ yếu ớt tiều tụy ấy.
Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ vô cùng táo bạo.
Hí hí.
Xà xà tới đây.
Ta cười nham hiểm bò về phía ống quần của ngài.
Ai ngờ còn chưa kịp thực hiện.
Đã bị ngài túm đuôi xách bổng lên, cười lạnh.
“Ta chỉ mắc nhiệt chứng.”
“Không phải trúng xuân dược.”
“Cho dù thật sự trúng xuân dược, cũng chưa đến mức súc sinh đến nỗi nảy sinh ý nghĩ với một con rắn.”
“Ngươi.”
“Cho ta ngoan ngoãn một chút.
”
“Ngoan! Ngoãn!”
Ta lúng túng lắc lư giữa không trung.
À.
Hóa ra ngài chỉ đơn thuần là nóng thôi.
Không có nhu cầu ở phương diện kia.
16
Suốt nửa năm trời.
Ta đã giúp Huyền Lẫm hạ nhiệt không biết bao nhiêu lần.
Tu vi ít nhất tăng thêm năm trăm năm.
Đáng tiếc.
Song tu một lần cũng chưa thành công.
Nhưng ta sẽ không bỏ cuộc.
Sau một khoảng thời gian ngoan ngoãn.
Cuối cùng Huyền Lẫm cũng buông bỏ đôi chút cảnh giác với ta.
Lúc tâm trạng tốt.
Ngài cho phép ta ngủ chung giường.
Ngài bảo ta giống như ngọc thạch.
Ôm rất dễ chịu.
Chỉ là có đôi khi.
Ngài sờ vào ta.
Lại sờ được đầy tay vụn sáp.
Mỗi lần như vậy.
Ngài đều mặt không cảm xúc phủi phủi tay.
“Ngươi bớt đánh sáp lại đi.”
Đánh… đánh sáp gì chứ.
Người ta vốn đã sáng bóng thế này rồi được không?
Đâu phải nhờ đánh sáp.
Ta chột dạ vô cùng.
Nhưng vẫn phải dùng ánh mắt mạnh mẽ đối diện với ngài.
Cuối cùng ngài là người chịu thua trước.
Chống cằm tự lẩm bẩm.
“Không thông minh bằng A Bảo.”
“Hay nên gọi ngươi là đồ ngốc rắn nhỉ?”
Tuy không biết A Bảo là ai.
Nhưng ta biết ngài đang chê ta ngu.
Ta phải đính chính.
“Ta tên là Ô Châu Châu, không phải đồ ngốc rắn.”
Xưa nay ngài chưa từng nghe thấy ta nói chuyện.
Nhưng lần này.
Ngài ngẩn người.
Khóe môi bất ngờ cong lên.
“Ô Trư Trư? Trư nào?”
Ta thuận miệng đáp:
“Đương nhiên là Châu trong trân châu rồi.”
“Trư thật à? Chẳng lẽ còn có trư giả?”
Trư gì mà thật với giả.
Ta bị ngài nói đến chóng cả mặt.
Khoan đã.
Toàn thân ta bật dựng lên.
Thét chói tai.
“Ngài nghe hiểu ta nói chuyện?”
Huyền Lẫm khẽ gật đầu.
“Vừa rồi đột nhiên nghe hiểu được.”
Tại sao?
Chẳng lẽ tu vi của ta tăng cao.
Đã có thể nói chuyện với con người rồi sao?
Chaporia
Bình Luận (0)