17
Ta vui sướng lắc lư thân mình.
Định đi tìm người khác xác nhận thử.
Mới bò được nửa thước.
Đã bị Huyền Lẫm túm đuôi kéo ngược trở về.
Ta lơ lửng giữa không trung.
Ngượng ngùng nhìn ngài.
“Nếu ngài đã nghe hiểu ta nói chuyện.”
“Vậy chứng tỏ giữa chúng ta bình đẳng rồi đúng không?”
Huyền Lẫm suy nghĩ một chút.
“Rồi sao nữa?”
Ta bò lên vai ngài.
Đuôi vỗ bộp bộp lên người ngài.
Nịnh nọt lấy lòng.
“Vậy chúng ta song tu đi được không?”
Huyền Lẫm từ trước đến nay luôn lãnh đạm.
Vui giận không lộ ra mặt.
Nhưng nghe ta nói thế.
Ngài lại bật cười.
Dùng ngón tay chọc chọc đầu ta.
“Ngươi là một con rắn.”
“Muốn song tu với bổn vương?”
“Vậy bổn vương hỏi ngươi.”
“Ngươi định tu thế nào đây?”
Ta quấn trên eo ngài.
Cố gắng thử mấy lần.
Kết quả phát hiện độ khó hơi cao.
Đúng vậy.
Người với rắn làm sao song tu được đây?
Phiền thật.
18
Để tìm hiểu yêu quái và con người phải song tu thế nào.
Ta đặc biệt mang theo lễ vật hậu hĩnh.
Đến thỉnh giáo hồ ly tinh ở ngọn núi bên cạnh.
Hồ ly tinh vừa ăn gà vừa hỏi:
“Ngươi muốn song tu với con người?”
Ta gật đầu.
Nó lại hỏi:
“Ngươi hóa hình được chưa?”
Ta lắc đầu.
Nó phì cười.
“Vậy thì không có cách nào rồi.”
“Muốn song tu, ít nhất phải hóa thành hình người trước.”
“Trừ khi người đàn ông kia có sở thích đặc biệt.”
“Đối diện với một con ô tiêu xà mà vẫn xuống tay được.”
Ta cảm thấy trong lời nó có ý xem thường mình.
Thế là vung đuôi một cái.
Cuốn luôn con gà quay mang cho nó về phía mình.
Nó vội vàng giật lại.
Lập tức xuống nước.
“Được rồi được rồi, ta chỉ thuận miệng nói thôi.”
“Nhưng muốn song tu với con người.”
“Ngươi phải hóa hình, đó là điều cơ bản.”
“Hóa hình xong.”
“Nếu hắn vẫn không chịu song tu với ngươi.”
“Thì cứ quấn lấy hắn.
”
“Người ta thường nói liệt nữ sợ lang quân đeo bám.”
“Chỉ cần ngươi ngày nào cũng bám lấy hắn.”
“Sớm muộn gì hắn cũng mềm lòng.”
Ta được mở mang kiến thức rồi.
19
Vừa trở về Vương phủ.
Ta lập tức quấn lấy Huyền Lẫm.
Ngài ngủ.
Ta quấn.
Ngài dùng bữa.
Ta quấn.
Ngài vào triều.
Ta cũng quấn.
Hoàng đế và bá quan văn võ nhìn hai chúng ta.
Ban đầu sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh.
Về sau dần dần cũng quen.
Thế là ta càng được đà lấn tới.
Mười hai canh giờ mỗi ngày đều treo trên người Huyền Lẫm.
Ta quấn.
Ta quấn.
Ta lại quấn.
Huyền Lẫm đang vẽ tranh.
Bị ta quấn đến mức hô hấp khựng lại.
“Ngươi định siết chết ta sao?”
Ánh mắt ta sáng rực.
“Ta muốn quấn ngài.”
“…”
Ngài gỡ ta ra.
“Tóm lại, ngươi nới lỏng ra một chút trước đã.”
“Ta sắp không thở nổi rồi.”
Ta đành miễn cưỡng buông lỏng hơn một chút.
“Vậy ngài bị ta quấn đến mức muốn song tu với ta chưa?”
Ngài đặt bút lông xuống.
Mực nhỏ lên giấy tuyên.
Loang thành một đám mây đen.
“Lại đây.”
Ngài đưa tay ra.
Ta rời khỏi eo ngài.
Chậm rãi quấn lên cổ tay ngài.
Tay còn lại của ngài từ từ vuốt ve lớp vảy trên người ta.
Thỏa mãn thở dài một tiếng.
Cho dù nhiệt chứng không phát tác.
Nhiệt độ cơ thể ngài cũng cao hơn người thường một chút.
Cho nên ngài rất thích ôm ta.
Dùng lớp vảy mát lạnh của ta mang đến từng luồng khí mát.
“Ngươi thích song tu đến thế sao?”
Ta sửa lại.
“Là thích song tu với ngài.”
Ta từng gặp đủ loại người.
Tiều phu.
Nông dân.
Người hái thuốc.
Thương nhân.
Nhưng Huyền Lẫm là người đẹp nhất.
Lại còn cho ta ăn gà quay không giới hạn.
Ta thật sự rất muốn song tu với ngài.
20
Nhưng Huyền Lẫm vẫn không chịu song tu với ta.
Ta chỉ có thể biến đau thương thành sức ăn.
Chaporia
Bình Luận (0)