20px

Từ chỗ mỗi ngày ba con gà.

Phát triển thành mỗi ngày mười con gà.

Chưa đến hai tháng.

Đã béo lên có lẽ một hai ba bốn năm sáu…

Vòng.

Một đêm nọ.

Ta cuộn thành một cục ngủ trên người Huyền Lẫm.

Hơi thở của ngài ngày càng gấp gáp.

Cuối cùng đột nhiên ngồi bật dậy.

Ánh mắt u u nhìn ta.

“Ta nằm mơ thấy Thái Sơn sụp.”

Lời này chẳng đầu chẳng cuối gì cả.

Ta ngơ ngác một lúc, cố gắng theo kịp suy nghĩ của ngài.

“Vậy có đè lên ngài không?”

“Ngươi nói xem?”

Người trong phủ đều bảo.

Ta béo lên rồi.

Lớp vảy cũng sáng bóng hơn nhiều.

Nhưng ta vẫn giữ thói quen đánh sáp.

Lỡ bị Huyền Lẫm phát hiện ta là đồ giả thì sao.

Không biết từ khi nào.

Trong hang của ta luôn tự động xuất hiện một thùng sáp.

Chất lượng sáp cực kỳ tốt.

Dùng còn dễ hơn thứ sáp hạng bét ta nhặt được trước kia.

Chỉ cần thay mới kịp thời.

Sau này sẽ không còn làm Huyền Lẫm dính đầy vụn sáp nữa.

Hôm ấy.

Ta vừa từ trong hang bò ra.

Đã thấy một thiếu nữ rực rỡ như ánh mặt trời nhảy chân sáo chạy tới.

Từ rất xa.

Nàng đã nhe răng cười chào ta.

Giọng nói từ vui vẻ chuyển thành kinh hãi.

“Ngươi chính là con… à không, cái… à không, con rắn mà Hoàng thúc nuôi?”

Ngươi ngập ngừng cái gì thế hả?

21

Tiểu công chúa Hoa Dung là cháu gái của Huyền Lẫm.

Cũng là trưởng nữ của đương kim Thánh thượng.

Nàng từ lâu đã nghe nói Huyền Lẫm nuôi một con rắn rất có linh tính.

Cho nên đặc biệt đến tìm ta trò chuyện.

Tu vi của ta đã tăng tiến rất nhiều.

Chỉ cần ta muốn.

Ta có thể để người khác nghe được lời mình nói.

Nàng nằm bò trên bàn đá.

Hiếu kỳ quan sát ta.

“Ngươi tên Ô Châu Châu à?”

“Vậy chắc hẳn ngươi là viên minh châu trong lòng cha mẹ rồi.”

Ta thè lưỡi rắn.

“Đương nhiên.”

“Mặc dù ta có rất nhiều huynh đệ tỷ muội.

“Nhưng cha mẹ vẫn yêu thương ta như nhau.”

Ánh mắt nàng lập tức ảm đạm.

“Nhưng phụ hoàng không yêu ta.”

“Ngài muốn gả ta cho lão quốc quân nước Khương.”

“Để đổi lấy việc hai nước đình chiến.”

“Nhưng chẳng lẽ ta gả đi thật, đổi lại được thái bình sao?”

Nói đến đây.

Nàng lại cúi đầu rơi lệ.

Sau đó òa khóc nức nở.

Làm ta cuống cuồng quay vòng vòng.

Trong tiếng khóc đứt quãng của nàng.

Ta mới biết.

Đại Ương và nước Khương bên kia quanh năm giao chiến.

Nước Khương có một đám vu sư tinh thông tà thuật.

Có thể sai khiến chim muông thú vật cho mình sử dụng.

Bọn họ điều khiển chuột đi trộm lương thảo của quân ta.

Dùng chim trời dò xét tình báo.

Ngay cả Huyền Lẫm dụng binh như thần.

Cũng phải mang đầy thương tích mới miễn cưỡng chống lại được bọn họ.

Lần này.

Nước Khương càng được voi đòi tiên.

Không những muốn Đại Ương cắt đất bồi thành, hòa thân công chúa.

Mà còn đòi Đại Ương giao ba vạn đồng nam đồng nữ.

Để tế lễ cho những tướng sĩ đã chết của bọn chúng.

Nếu không.

Chiến tranh sẽ lại bùng nổ.

Đại Ương đã không chịu nổi những năm tháng chiến loạn liên miên nữa rồi.

Đúng lúc Hoa Dung đang khóc.

Huyền Lẫm vừa hạ triều trở về.

Ngài chậm rãi bước dọc theo con đường nhỏ phủ đầy cánh đào rơi.

Đến trước mặt ta.

Thuận tay xoa đầu ta một cái.

“Nhìn từ xa thật sự rất giống một con heo đen.”

Ta trợn mắt nhìn ngài.

Hoa Dung nghẹn ngào gọi:

“Hoàng thúc…”

Huyền Lẫm nói:

“Không cần hoảng loạn.”

“Lùi một bước.”

“Thì sẽ phải lùi từng bước từng bước.”

“Bọn chúng lòng lang dạ sói.”

“Hoàn toàn không phải chỉ gả một công chúa là có thể dừng chiến tranh được.”

22

Huyền Lẫm ra chiến trường rồi.

Lại còn không chịu mang ta theo.

Ngài bảo chiến trường hung hiểm.

Có lúc lương thảo thiếu thốn.

Ta giống heo đến thế.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...