20px

Chiếm đất nước Khương.

Bắt sống vương tộc nước Khương.

Cướp đoạt của cải nước Khương.

Các quốc gia khác trên thảo nguyên bị trận chiến này chấn động.

Đồng loạt cúi đầu nhận thua.

Đại quân khải hoàn.

Huyền Lẫm cũng thực hiện lời hứa của mình.

Ngài dâng tấu xin chỉ, đặc biệt mở một trại nuôi gà cực lớn.

Những con rắn độc lập công lớn đều được cung phụng ăn ngon uống tốt.

Cứ thế bận rộn qua lại.

Lại thêm ba tháng trôi qua.

Sau những ngày dài rong ruổi.

Ta gầy đi không ít.

Đã không còn giống heo như trước nữa.

Ban đêm.

Ta đang ngủ rất ngon.

Huyền Lẫm bế ta xuống.

Ôm vào lòng rồi chậm rãi vuốt ve.

Ban đầu ta còn tưởng nhiệt chứng của ngài lại phát tác.

Nhưng nhiệt độ cơ thể ngài không tăng lên bao nhiêu.

Ngài hết lần này đến lần khác vuốt ve lớp vảy của ta.

Thần sắc hiếm khi dịu dàng quyến luyến đến vậy.

“Ô Trư Trư, cảm ơn ngươi.”

Hai mắt ta lập tức sáng rực.

Lòng dạ bắt đầu rục rịch.

“Vậy song tu không?”

“Song tu đi, song tu đi.”

Lần này ngài lại không từ chối ngay.

Mà nhìn ta đầy ẩn ý.

“Đợi ngươi hóa thành người rồi tính.”

25

Ta chưa đợi được ngày song tu.

Ngược lại lại nghe được một tin không mấy tốt đẹp từ Hoa Dung.

“Là nước Cổ Dạ.”

“Quốc quân của họ muốn hòa thân.”

“Định đưa công chúa của mình tới làm Vương phi của Hoàng thúc.”

“Ta đã gặp vị công chúa đó một lần.”

“Trời ơi, thật sự rất đẹp.”

“Châu Châu, ngươi chỉ là một con rắn.”

“Sao có thể tranh được với công chúa đây?”

Hoa Dung vác ta trên vai.

Mặt đầy vẻ ưu sầu.

Ta cũng tức đến nghiến răng.

Tên Huyền Lẫm đáng chết.

Dám nuốt lời.

Ta phải đi vạch trần bộ mặt thật của ngài trước mặt công chúa.

Đêm đó.

Ta bò đến hành cung.

Công chúa nước Cổ Dạ đang ngồi trước gương thất thần.

Nàng thật sự rất đẹp.

Trong bộ trang phục dị vực, từng cử chỉ đều phong tình vạn chủng.

Nếu ta là rắn đực.

Chắc chắn sẽ yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên.

Nghe thấy động tĩnh phía sau.

Nàng quay đầu lại nhìn ta, lẩm bẩm:

“Là ta đau lòng quá nên hoa mắt rồi sao?”

“Sao lại nhìn thấy một cái thùng nước đang bò về phía ta thế này?”

Ta: @#%*&@#&!

26

Nửa đêm.

Nước bọt của ta văng cao ba thước.

Công chúa yên lặng nghe hết mọi chuyện.

Cuối cùng cũng hiểu đầu đuôi ngọn ngành.

“Thì ra Châu Châu thích Vương gia.”

Ta gật đầu.

Lại lắc đầu.

“Ta mới không thích ngài ấy.”

“Đồ nuốt lời đáng ghét!”

Nàng bật cười.

Đẹp đến mức chẳng khác gì Huyền Lẫm.

Đều là tuyệt sắc nhân gian.

“Châu Châu thật đáng yêu.”

“Người có một tấm lòng chân thành… à không, là rắn.”

“Đều không nên bị phụ bạc.”

Sau đó nàng nói.

Huyền Lẫm không đồng ý chuyện hòa thân.

“Vương gia nói ngài ấy đang chờ.”

“Chờ đến ngày có thể thực hiện lời hứa.”

“Cho nên người hòa thân phải đổi thành người khác.”

Ta lập tức vui mừng nhảy cẫng lên.

Đuôi rắn đập bộp bộp lên bàn.

“Thật sao?”

“Ngài ấy không cưới nàng?”

Ánh mắt công chúa hơi buồn.

“Ừm.”

“Ta không thích ngài ấy.”

“Ngài ấy cũng không thích ta.”

“Nếu miễn cưỡng hòa thân chỉ trở thành một đôi oán ngẫu.”

“Ngược lại còn bất lợi cho bang giao hai nước.”

Ta ngẩng đầu hỏi:

“Vậy nàng thích ai?”

Nàng cười gượng.

Khéo léo tránh đi đề tài ấy.

“Đừng nói chuyện của ta nữa.”

“Còn ngươi thì sao?”

“Ngươi thích Vương gia lắm à?”

Ta vui vẻ gật đầu.

Nhưng rồi lại thấy buồn.

“Nhưng rắn thì phải làm sao mới có thể ở bên con người đây?”

Nàng động viên ta.

“Chỉ cần ngươi tu thành hình người là được mà.”

“Huống hồ tình yêu đích thực đâu phân biệt chủng tộc.”

“Ô Châu Châu.”

“Ngươi phải cố lên.”

27

Công chúa và Hoa Dung đều khuyến khích ta chủ động tấn công.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...