Có gì ghê gớm đâu.
Ta vốn cho rằng mình rất thoải mái.
Nhưng trong lòng vẫn nghèn nghẹn khó chịu.
Tuổi thọ của con người thật sự quá ngắn ngủi.
Ít nhất đối với ta.
Chỉ là một khoảnh khắc trong sinh mệnh ngàn năm.
Cho dù sau này ta tìm được chuyển thế của ngài.
Thì Huyền Lẫm của kiếp sau.
Cũng không còn là Huyền Lẫm nữa.
Mùa đông năm ấy.
Thái hậu giá lâm Vương phủ.
Từ trên cây.
Ta nhìn thấy Thái hậu bắt Huyền Lẫm quỳ xuống.
“Ta thấy ngươi bị ma ám rồi.”
“Công chúa của một nước ngươi không cần.”
“Nhất quyết đòi cưới một con yêu xà.”
“Ngươi định để Cổ Dạ Quốc nhìn Đại Ương thế nào?”
“Để bách tính nhìn hoàng thất thế nào?”
“Ngươi có biết ngoài kia lời đồn khắp nơi không?”
“Người người đều nói ngươi bị yêu quái mê hoặc tâm trí.”
“Còn yêu cầu xử tử ngươi!”
Tim ta run lên.
Xử tử…
Huyền Lẫm?
Sao có thể như vậy được?
32
Ta hoảng hốt nhìn về phía Huyền Lẫm.
Chỉ thấy ngài quỳ giữa nền tuyết trắng.
Lưng thẳng như tùng trúc.
Ngài nói:
“Vậy xin mẫu hậu cho phép thần mang theo ái thê quy ẩn sơn lâm.”
“Từ nay không bước vào cung môn thêm nửa bước.”
Thái hậu tức đến mức đập bàn đứng bật dậy.
“Vì một con yêu xà.”
“Ngươi ngay cả giang sơn xã tắc cũng không cần.”
“Ngay cả mẫu thân và huynh trưởng cũng không cần.”
“Ta sao lại sinh ra một đứa con bất hiếu như ngươi?”
Thái hậu tức đến hộc máu.
Huyền Lẫm cũng hoảng hốt.
Vội vàng gọi người truyền ngự y.
Trong phủ lập tức rối thành một đoàn.
Ta lặng lẽ cuộn mình trong tuyết.
Ta thích Huyền Lẫm.
Chính vì thích.
Nên ta không thể trơ mắt nhìn ngài vì ta mà mất đi tất cả.
Ta bò ra ngoài.
Nhìn Huyền Lẫm lần cuối.
Sắc mặt ngài âm trầm.
Nghe ngự y run rẩy bẩm báo.
Trong mắt hiện lên vẻ mệt mỏi.
Ta chăm chú nhìn ngài thật sâu.
Tạm biệt.
Huyền Lẫm mà ta yêu thích nhất.
Ngài nhất định phải sống thật tốt.
Như cảm nhận được điều gì đó.
Huyền Lẫm đột nhiên quay đầu nhìn lại.
Trên bệ cửa sổ.
Những vụn sáp bong ra hòa lẫn vào tuyết trắng.
33
Ta mang thai rồi.
Tộc trưởng buồn đến mức vảy rơi lộp bộp.
“Mặc dù ngươi đã hóa hình.”
“Nhưng nói cho cùng vẫn là một xà yêu căn cơ chưa vững.”
“Giờ lại mang thai con của con người.”
“Cuối cùng sinh ra thứ gì đây?”
Cha mẹ ta.
Huynh đệ tỷ muội của ta.
Cùng bảy cô tám dì khắp nơi đều chạy về.
Ngày nào cũng canh bên cạnh ta.
Bọn họ chụm đầu bàn tán.
Nghiên cứu xem rốt cuộc ta sẽ sinh ra thứ gì.
Một năm sau.
Ta sinh được hai quả trứng.
Đen đỏ đan xen.
Trên vỏ còn có hoa văn chạm khắc.
Nhìn rất tinh xảo.
“Sao chỉ có hai quả?”
“Ô tiêu xà chúng ta một ổ ít nhất cũng phải hơn mười quả.”
“Châu Châu chỉ sinh có hai quả.”
“Chẳng lẽ là người đàn ông kia không được?”
Ta lập tức phản bác:
“Đừng nói ngài ấy không được.”
“Ngài ấy rất được!”
Đàn rắn chẳng muốn nghe ta giải thích.
Chỉ nhiệt tình giúp ta ấp trứng.
Nhưng lại thêm một năm nữa trôi qua.
Hai quả trứng vẫn không có chút động tĩnh nào.
Ngày nào ta cũng cuộn bên cạnh chúng.
Mong ngóng chúng sớm phá vỏ chui ra.
Đôi khi.
Ta cũng nhớ những ngày tháng sống trong Vương phủ nơi nhân gian.
Ta không biết Huyền Lẫm bây giờ thế nào rồi.
Ngài có nhớ ta không?
Chắc chắn ngài cảm thấy ta là một con rắn bạc tình bạc nghĩa.
Thậm chí còn đáng giận hơn cả A Bảo năm đó.
Nhưng ta làm vậy là vì muốn tốt cho ngài.
Ngài sẽ hiểu mà, đúng không?
Còn công chúa và Hoa Dung nữa.
Bọn họ sống có tốt không?
A Bảo đã làm lành với con chim sẻ kia chưa?
Hay lại cùng giống loài nào khác bỏ trốn rồi?
Càng nghĩ.
Ta càng thấy cô đơn.
Sau đó cuộn thành một cục.
Chaporia
Bình Luận (0)