11

Liên tục học mấy ngày liền, tôi cảm thấy mình sắp phế luôn rồi.

Buổi tối, những người cùng lớp hẹn tôi đi ăn.

Tôi vừa mặc váy xong bước ra khỏi nhà thì đụng phải Trình Kỳ đang tới tìm mình.

“Chú út, sao anh lại tới đây?”

Trình Kỳ khựng lại, khẽ nói một câu.

“Tôi đã bảo rồi, đừng gọi tôi là chú út nữa.”

Sao được chứ, trên lớp nói rồi, không vượt giới hạn là trọng điểm của mọi trọng điểm.

Trình Kỳ nhìn bộ váy trên người tôi rồi lại nhìn thời gian.

“Muộn thế này rồi, em định đi đâu?”

“Đi ăn với bạn.”

Môi mỏng của Trình Kỳ khẽ mím lại, dường như muốn nói gì đó.

“Chiêu Chiêu, mấy ngày nay em bận gì vậy?”

“Không có gì đâu.”

Chẳng lẽ lại nói là vì anh – một người theo chủ nghĩa Plato – mà tôi đi học sao?

Trình Kỳ khẽ ngước mắt, trong giọng nói lạnh nhạt lại xen lẫn vài phần cô đơn.

“Đã ba ngày rồi em không nhắn tin cho tôi, ngay cả tin nhắn của tôi em cũng rất ít trả lời…”

Mấy ngày nay bận đi học quá, tôi suýt quên luôn mục đích ban đầu.

Tôi vội cười rồi kéo kéo tay áo anh.

“Chú út… à không, anh trai, mấy ngày nay em hơi bận.”

Trình Kỳ nhìn bàn tay tôi, đôi mắt khẽ sáng lên.

Nhưng rất nhanh đã bị anh đè xuống.

“Chiêu Chiêu, ngày mai em có thời gian không?”

“Có chứ, sao vậy?”

Hiếm khi Trình Kỳ nhìn tôi với vẻ căng thẳng như vậy.

“Tôi muốn hẹn em tới một nơi.”

Tôi hơi ngạc nhiên.

Nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng.

“Được thôi.”

“Vậy ngày mai tôi tới đón em nhé?”

“Được.”

12

Lúc ăn cơm cùng mọi người, tôi cứ luôn nghĩ, Trình Kỳ sẽ hẹn tôi làm gì nhỉ?

Trước giờ đều là tôi mặt dày mày dạn hẹn anh ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên trong suốt ba tháng qua anh chủ động hẹn tôi.

“Tôi kể cho mọi người một chuyện, mọi người giúp tôi phân tích được không?”

Một nam sinh cực kỳ tích cực trong lớp bỗng lên tiếng.

Mọi người đều đặt đũa xuống, nghiêm túc nghe cậu ấy kể.

“Là thế này, hôm qua tôi tỏ tình với cô gái mình thích rồi, nhưng hình như cô ấy không thích tôi.”

Hạ Ninh hỏi:

“Cô ấy từ chối cậu rồi à?”

Nam sinh lắc đầu rồi lại gật đầu.

“Tôi không biết. Cô ấy không nói gì cả, chỉ đỏ mặt rồi chạy mất.”

“… Chắc là ngại thôi.”

“Cũng có thể là không biết phải từ chối thế nào.”

Mọi người bắt đầu bàn luận rôm rả.

Nhưng trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ.

Tỏ tình.

Tôi nhớ lại vẻ mặt căng thẳng của Trình Kỳ hôm nay.

Không phải chứ?

Tôi mới học được có mấy ngày thôi, còn chưa kịp thực hành nữa mà.

Trình Kỳ đã tự thông suốt rồi sao?

Suốt cả bữa ăn, tôi đều trong trạng thái ngơ ngác.

Ngay cả lúc lên xe của Hạ Ninh còn suýt bị vấp ngã.

Hạ Ninh hơi lo lắng:

“Cậu không sao chứ?”

Tôi lắc đầu.

“Không sao.”

Hạ Ninh đưa tôi về nhà.

Ngày hôm sau, tôi đứng dưới lầu chờ Trình Kỳ.

Tim đập điên cuồng, đầu óc gần như trống rỗng.

Nếu Trình Kỳ thật sự tỏ tình, vậy tôi có nên giả vờ một chút không?

Là nên lao tới cắn anh luôn hay giả bộ ngượng ngùng đây?

Là nên ôm lấy anh làm nũng đòi anh hôn hay giả bộ ngượng ngùng đây?

Hay là anh vừa mở miệng, tôi lập tức hét lên “Em đồng ý”, hay giả bộ ngượng ngùng đây?

Khó chọn quá.

Lúc Trình Kỳ tới nơi, mặt tôi đã đỏ bừng cả lên.

Suýt nữa làm Trình Kỳ hoảng chết.

“Chiêu Chiêu, em không sao chứ? Bị sốt à? Sao mặt nóng thế?”

“Không… không sao…”

Trình Kỳ nhìn trái nhìn phải, xác nhận tôi thật sự không sao rồi mới đưa tôi lên xe.

Suốt cả quãng đường, tôi đều rất căng thẳng.

Mặc dù nhìn bề ngoài tôi rất hướng ngoại.

Thật ra tôi đúng là rất hướng ngoại.

Nhưng trước đây những lời tôi nói với Trình Kỳ, những tin nhắn tôi gửi cho anh, thật sự chỉ là nói miệng cho vui thôi.

Trên thực tế, lần nào tôi cũng chỉ phụ trách trêu chọc người ta, chưa từng thành công lần nào.

Trước đây Nam Hy từng giúp tôi theo đuổi người mình thích, còn liệt kê cho tôi cả đống điều cấm kỵ.

Kết quả vừa nhìn thấy người ta, tôi quên sạch mọi điều cấm kỵ.

Người tôi thích cảm thấy tôi quá chủ động, bị dọa chạy mất.

Nam Hy chỉ nói với tôi một câu:

“Cậu có từng nghĩ tới chuyện làm người câm chưa?”

“…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...