13

Trình Kỳ đưa tôi tới tầng thượng của một nhà hàng.

Tôi biết nhà hàng này.

Là tài sản dưới tên Trình Văn Diễn.

Tôi cùng Trình Kỳ bước vào thang máy.

Lúc thang máy sắp tới nơi, Trình Kỳ bỗng nắm lấy tay tôi.

“Chiêu Chiêu.”

“Hửm?”

Trình Kỳ không nói gì.

Sau khi cửa thang máy mở ra, Trình Kỳ nắm tay tôi đi lên sân thượng.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi đứng ngây người tại chỗ.

Chẳng có gì cả.

Ngoài một chiếc thùng lớn đặt trên nền đất.

Tôi khó hiểu nhìn Trình Kỳ.

Anh kéo tôi tới bên cạnh chiếc thùng.

“Mở ra đi.”

Tôi càng thêm nghi hoặc, cẩn thận mở nó ra.

Bên trong là một bó hoa.

Bên cạnh bó hoa là…

Đuôi sói, tai sói, tai thỏ, tai chó… đủ loại băng đô tai động vật.

Thậm chí còn có dây lưng, vòng cổ…

Mặt tôi nóng bừng, cuống cuồng định đóng lại nhưng bị Trình Kỳ ngăn cản.

“Anh… anh có ý gì vậy?”

Trình Kỳ lấy một chiếc băng đô tai sói đội lên đầu, hai tay ôm bó hoa.

Trên mặt dần hiện lên từng mảng đỏ.

Giọng nói cũng thêm vài phần căng thẳng.

“Cố Chiêu, tôi chưa từng yêu ai, cũng chưa từng được người khác theo đuổi.

“Khi em gọi tôi là anh trai, trong lòng tôi cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng không hiểu vì sao. Cho tới khi em gửi cho tôi những tin nhắn đó…

“Tôi vậy mà lại thấy vui. Không phải tôi cố ý không hiểu phong tình rồi chuyển chủ đề, chỉ là lần đầu tiên được một cô gái theo đuổi như vậy, tôi không biết mình nên làm gì.

“Mỗi lần em tới tìm tôi, nói những lời táo bạo đó, tôi đều muốn giấu em đi, chỉ muốn em nói với tôi khi ở riêng, không muốn người khác nghe thấy.”

Tôi đưa tay ôm ngực, cảm thấy máu trong cơ thể đang sôi lên.

Trình Kỳ thích dáng vẻ đó của tôi.

Trình Kỳ nói rất nhiều.

Ví dụ như mỗi lần điện thoại reo, anh đều lập tức mở ra xem, hy vọng là tin nhắn của tôi.

Ví dụ như lúc đi ăn bên ngoài có người bắt chuyện với anh, tôi sẽ chủ động tuyên bố anh đã có chủ rồi, sau đó dùng giọng ngọt ngào nói với anh:

“Anh trai, không được nhìn em gái khác đâu nhé.”

“Cố Chiêu, tôi thích em. Còn nữa, tôi thật sự không phải người theo chủ nghĩa Plato, em có thể yên tâm, tôi không có trở ngại ở phương diện đó.”

“…!!”

Mặt tôi đỏ đến mức sắp nhỏ máu, lập tức giả vờ bình tĩnh.

“Ai… ai quan tâm anh có phải Plato hay không chứ?!! Anh đừng nói lung tung!”

Khóe môi Trình Kỳ khẽ cong lên, bước về phía tôi.

“Bảo bối.”

Trình Kỳ nghiêng đầu, khóe mắt chân mày khẽ cong lên.

Kết hợp với chiếc băng đô tai sói trên đầu…

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Trong đầu tôi như có vô số pháo hoa nổ tung.

“Anh đừng gọi em như thế…”

Tôi vốn là người có sức đề kháng rất kém.

Trình Kỳ hạ thấp ánh mắt, lập tức lộ vẻ đáng thương.

“Em không thích tôi gọi như vậy sao? Trước đây rõ ràng em từng nói muốn tôi gọi em như thế mà.”

“…”

“Chiêu Chiêu, em không thích tôi nữa sao? Thật sự không thích nữa sao? Em có thể đừng không thích tôi được không?”

“…”

Xong rồi.

Muốn cắn anh quá.

Muốn cắn anh quá đi.

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế một chút.

“Vậy… vậy trước đây câu anh nói em phiền là có ý gì?”

Trình Kỳ khó hiểu:

“Lúc nào tôi nói vậy?”

14

Trình Kỳ đưa điện thoại cho tôi xem.

【Bị bám lấy suốt như vậy, anh không thấy phiền sao? Ngày nào cô ấy cũng tới công ty tìm anh, còn ăn mặc lộng lẫy như thế.】

Anh: 【Cũng hơi phiền.】

【Nhưng liên quan gì tới cậu? Cô ấy làm phiền tôi cũng chỉ vì tôi không đủ tốt, lần nào cũng khiến nhiệt tình của cô ấy rơi vào khoảng không.】

【Cố Chiêu Chiêu là một cô gái vô cùng đáng yêu, cậu không hiểu đâu.】

Phía dưới là những lời càm ràm của bạn anh.

Tôi chỉ vào hai dòng tin nhắn mình chưa từng thấy.

“Nhưng hôm đó em không thấy mà.”

Trình Kỳ suy nghĩ một chút.

“Lúc đó tôi vừa gửi câu phía trên thì em tới. Em vừa tới đã cầm điện thoại của tôi đặt sang một bên, nói em đau bụng rồi bảo tôi xoa bụng cho em.”

“…”

“Hai câu phía sau là sau khi em đi tôi mới gửi. Tôi không biết em đã nhìn thấy, xin lỗi. Tôi chưa từng cảm thấy em phiền.”

“…”

Cái tay chết tiệt này của tôi.

Sao lại nhanh thế làm gì chứ.

“Chiêu Chiêu.”

“Dạ.”

Trình Kỳ đưa bó hoa tới trước mặt tôi.

Nghiêm túc và chân thành mở lời.

“Tôi có thể làm bạn trai em được không?”

Tôi lập tức nhận lấy bó hoa.

Sau đó cẩn thận đặt lại bó hoa vào trong thùng.

Trình Kỳ ngẩn người, đáy mắt thoáng hiện vẻ cay đắng.

“Em…”

“Ưm!”

“Á…”

Tôi ôm răng mình, vừa tủi thân vừa không cam lòng nhìn chiếc cằm hơi đỏ lên của Trình Kỳ.

“Cao như vậy làm gì chứ! Muốn hôn cũng không hôn tới!”

Trình Kỳ chạm nhẹ vào cằm, ý cười đọng nơi khóe mắt.

“Lỗi của tôi.”

Ngay giây tiếp theo, Trình Kỳ ôm eo tôi rồi bế bổng lên.

Hai chân tôi quấn quanh eo anh, hai tay ôm cổ anh.

Tầm mắt của tôi lập tức ngang bằng với anh.

“Bây giờ chúng ta cao bằng nhau rồi.”

Tôi lập tức hôn lên.

Nhưng vì là nụ hôn đầu tiên nên không khống chế được lực, cắn rách môi Trình Kỳ.

“Xin lỗi.”

Trình Kỳ cười lắc đầu.

“Không sao, tôi cũng không biết. Tôi có thể luyện cùng em.”

Trình Kỳ nghiêng đầu hôn xuống.

Lúc tách ra, mặt tôi đã đỏ bừng hoàn toàn.

Tôi vùi mặt vào cổ anh, giọng nói nghèn nghẹn.

“Đồ lừa đảo.”

Rõ ràng là rất biết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...