09
Thẩm Tri Vi bắt đầu công khai khoe tình cảm.
Vòng bạn bè của cô ấy đều là những bài đăng liên quan tới Phong Diên.
Nhưng những điều đó đã không còn liên quan đến tôi nữa.
Tôi tìm thêm hai công việc làm thêm.
Mỗi ngày bận đến mức sáng đi tối về.
Cho đến một buổi trưa.
Lúc tôi còn đang phát tờ rơi ngoài đường.
Tưởng Thời Nam tìm đến.
Anh vừa từ nơi khác tham gia cuộc thi trở về, cả người đầy vẻ mệt mỏi đứng trước mặt tôi.
Anh đưa tay, đưa cho tôi một tấm séc.
“Anh Diên bảo tôi chuyển cho cậu.”
Tôi do dự một lát.
“Không phải anh ấy nói sẽ bảo một người tên Lục Trác đưa cho tôi sao?”
Tưởng Thời Nam khẽ ho hai tiếng.
“Tôi nghe được tin rồi chặn trước đó.”
“Anh Diên không biết chuyện này đâu, cậu đừng nói cho anh ấy nhé.”
Tôi mím môi.
“Không đâu.”
Tôi và Phong Diên.
Sau này chắc sẽ không còn liên lạc nữa.
Nghe vậy, Tưởng Thời Nam thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó anh lấy xấp tờ rơi từ tay tôi.
“Để tôi làm cho.”
Kết thúc công việc.
Anh đưa tôi về trường.
Dưới ánh đèn đường, tôi chào tạm biệt anh.
Anh nhìn tôi, ánh mắt khẽ động rồi hỏi một câu chẳng liên quan gì.
“Tôi còn chưa hỏi cậu, ngoài chuyện hiểu lầm lần trước ra, cậu từng yêu ai chưa?”
Tim tôi khẽ rung lên.
Đang định trả lời.
Thì có một con côn trùng rơi xuống vai tôi.
Sắc mặt Tưởng Thời Nam căng thẳng.
Anh tiến lại gần.
“Đừng động đậy.”
Không lâu sau, thứ trên vai tôi bị anh phủi xuống đất.
Tôi thở phào.
“Cảm ơn cậu.”
Vì sự cố nhỏ đó.
Chủ đề vừa rồi cũng bị ngắt quãng.
Mà cũng chẳng ai chủ động nhắc lại.
Nhưng cố tình lại có người đã đứng nhìn từ rất lâu.
Trong màn đêm yên tĩnh.
Người đó đứng trong bóng tối, cười một tiếng đầy ẩn ý.
Mang theo vài phần châm chọc.
“Hai người từ lúc nào mà thân thiết như vậy?”
Nói xong.
Không đợi tôi và Tưởng Thời Nam phản ứng.
Anh đã xoay người bỏ đi.
Tôi còn đang ngơ ngác.
Tưởng Thời Nam hứng thú nhướng mày.
“Chậc, chắc là cãi nhau với bạn gái nên tâm trạng không tốt.”
“Để hôm nào tôi hỏi thử.”
Tôi sững người.
Cũng đúng.
Người như Phong Diên, sinh ra đã giàu sang, muốn gì được nấy.
Ngoài Thẩm Tri Vi.
Có lẽ chẳng còn ai có thể làm dao động cảm xúc của anh nữa.
10
Nhưng tôi không ngờ.
Vừa mới tắm rửa xong, nằm lên giường.
Tôi đã nhận được tin nhắn của Phong Diên.
Anh không hỏi chuyện liên quan tới Thẩm Tri Vi.
Mà hỏi một câu:
【Cậu ta đang theo đuổi em à?】
“Cậu ta” ở đây, chắc là chỉ Tưởng Thời Nam.
Tôi im lặng một lát.
【Không có.】
Bên kia không trả lời nữa.
Mãi đến tối hôm sau.
Anh mới gửi cho tôi thêm một tin nhắn.
【Hôm nay không đi làm thêm à?】
Vậy mà anh lại đến nhà hàng đó.
Nhìn thấy câu này, phản ứng đầu tiên trong lòng tôi lại là thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra chuyện Thẩm Tri Vi khiếu nại tôi.
Anh hoàn toàn không biết.
Tôi trả lời.
【Sau này sẽ không tới đó nữa.】
Gửi xong.
Tôi vậy mà lại vô thức ôm điện thoại chờ tin nhắn của anh.
Cho đến mười phút sau.
Thẩm Tri Vi từ bên ngoài bước vào.
Vừa treo túi xách lên giá vừa cười ngọt ngào gọi điện thoại.
Cô ấy không nhìn thấy tôi.
Còn bật loa ngoài.
“Ngày mai em muốn đi dạo phố, được không? Em còn muốn ăn món anh tự nấu nữa.”
Đầu dây bên kia.
Phong Diên khẽ cười, giọng điệu vô cùng chiều chuộng.
“Đều nghe theo em.”
Đến lúc đó.
Tôi mới bừng tỉnh.
Vội vàng thoát khỏi khung trò chuyện với Phong Diên.
Tôi tự hỏi bản thân:
Thẩm Đào, rốt cuộc mày đang làm gì vậy?
Anh ấy đã ở bên người khác rồi.
Mặt trăng vẫn treo cao nơi chân trời xa.
Nó từng ngắn ngủi chiếu sáng lên tôi.
Nhưng ngoài điều đó ra.
Sẽ không còn gì nữa.
Sau ngày hôm đó.
Phong Diên còn nhắn cho tôi thêm một lần.
Hỏi tôi đã tìm được chỗ thực tập chưa.
Nếu chưa, anh có thể sắp xếp giúp.
Tôi không trả lời.
Cuối tháng.
Lớp tổ chức liên hoan.
Đến nơi tôi mới phát hiện.
Phong Diên cũng có mặt.
Là đi cùng Thẩm Tri Vi.
Suốt cả buổi.
Tôi đều im lặng ngồi trong góc.
Lúc sắp kết thúc.
Tôi nhận được cuộc gọi từ Tưởng Thời Nam.
Anh hỏi tôi đang ở đâu.
Nói rằng có thứ muốn đưa cho tôi.
Tôi báo địa chỉ.
Không lâu sau, buổi liên hoan kết thúc.
Tôi đứng bên ngoài chờ Tưởng Thời Nam.
Nhưng còn chưa đợi được anh.
Đã có một chiếc xe chậm rãi dừng trước mặt tôi.
Cửa kính hạ xuống.
Là Phong Diên.
Góc nghiêng gương mặt anh rõ nét.
Ghế phụ còn có Thẩm Tri Vi ngồi bên cạnh.
Cô gái ngẩng mặt lên, như thể giữa chúng tôi chưa từng xảy ra bất kỳ chuyện không vui nào.
“Về trường à? Lên xe đi, để bạn trai tớ tiện đường đưa cậu về.”
Nghe vậy.
Tôi đang định từ chối.
Thì giọng nói của Tưởng Thời Nam đã vang lên từ hướng khác.
“Thẩm Đào, bên này!”
Trong xe.
Phong Diên khẽ mím môi, ánh mắt tối lại.
Anh nhìn chằm chằm tôi.
“Cậu ấy tới đón em?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Nói xong.
Tôi không nhìn phản ứng của họ nữa, xoay người rời đi.
Tưởng Thời Nam tặng tôi một sợi dây chuyền.
“Tôi tình cờ nhìn thấy nó, cảm thấy rất hợp với cậu nên mua luôn.”
Không phải ngày lễ.
Chỉ là một ngày rất bình thường.
Anh tặng tôi một món quà.
Những chuyện xảy ra trong thời gian này quá nhiều.
Tôi còn tưởng mình đã trở nên chai lì rồi.
Nhưng lúc này.
Nhìn Tưởng Thời Nam trước mặt.
Tôi vậy mà lại muốn khóc.
“Nếu cậu làm vậy chỉ để xin lỗi chuyện đó, thật sự không cần đâu.”
Anh nhướng mày.
“Nếu tôi nói tặng quà cho cậu chỉ vì muốn làm bạn với cậu thì sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)