20px

11

Sau chuyện đó.

Tôi và Tưởng Thời Nam liên lạc với nhau nhiều hơn.

Anh sẽ giúp tôi tìm những cuốn sách liên quan đến chuyên ngành của tôi trên mạng.

Cũng sẽ tranh thủ thời gian ăn cơm cùng tôi.

Ngay cả quán ăn ven đường, anh cũng ăn rất ngon miệng.

Còn Phong Diên và Thẩm Tri Vi, tình cảm vẫn luôn rất tốt.

Giữa tháng Năm.

Mưa liên tục suốt cả một tuần.

Thẩm Tri Vi gọi điện cho Phong Diên ngay trước mặt tôi.

Giống như đang dò xét, lại cũng giống như chỉ vô tình nhắc đến.

Cô ấy than phiền với anh.

“Ghét nhất là những ngày mưa như thế này, chẳng có tâm trạng làm gì cả.”

“Bạn cùng phòng của em, Thẩm Đào ấy, anh biết chứ? Cậu ấy thì ngược lại, rất thích thời tiết như vậy để tới thư viện đọc sách. Nhưng hình như luôn có một nam sinh họ Tưởng đi cùng cậu ấy.”

Bên kia im lặng.

“Ồ, vậy sao?”

Ngày trời quang mây tạnh.

Anh tặng cô ấy một chiếc xe sang.

Trong xe còn chất đầy một cốp hoa hồng và trang sức.

Trên diễn đàn trường có người viết lại câu chuyện của họ.

Nói rằng không ngờ có ngày Phong Diên, đóa hoa trên đỉnh núi cao ấy, lại cúi đầu vì tình yêu.

Vì vậy có người đùa trong phần bình luận.

【Mọi người còn chưa biết đâu nhỉ? Chính thiếu gia Phong là người chủ động xin thông tin liên lạc của Thẩm Tri Vi đấy. Nghe nói còn bỏ ra mười vạn tệ.】

【Trời ơi, vung tiền như nước luôn. Tôi chèo cặp đôi này rồi.】

Tôi nhìn thấy tất cả.

Nhưng đã không còn khóc nữa.

Thích một người.

Thì ra lại mệt mỏi đến vậy.

Tôi muốn từ bỏ rồi.

12

Đến kỳ nghỉ hè.

Bà ngoại lại lâm bệnh nặng.

Cuối cùng tôi vẫn dùng tấm séc mà Phong Diên đưa.

Tiền phẫu thuật cộng tiền nằm viện.

Tổng cộng là mười lăm vạn tệ.

Nhưng vẫn không thể giữ bà lại.

Chuyện này tôi không nói với bất kỳ ai.

Nhưng tôi không ngờ.

Đêm hôm đó, khi tôi đứng trong hành lang bệnh viện, đau khổ nhất.

Lại nhận được cuộc gọi của Phong Diên.

Anh đi thẳng vào vấn đề.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Xem ra anh đã biết tôi sử dụng tấm séc đó.

Nghe thấy giọng nói của anh.

Nỗi đau trong lòng tôi lập tức dâng lên như sóng lớn.

Khoảnh khắc ấy.

Theo bản năng, tôi muốn giống như kỳ nghỉ đông nửa năm trước.

Muốn kể cho anh nghe tất cả mọi chuyện của mình.

Nhưng đúng lúc đó.

Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng pháo hoa.

Còn có giọng nói vui vẻ của một cô gái.

“A Diên, mau nhìn kìa, đẹp quá!”

Lúc này tôi mới nhớ ra.

Không lâu trước đó, tôi nghe nói Phong Diên đã đưa Thẩm Tri Vi ra nước ngoài du lịch.

Tôi bỗng bừng tỉnh.

“Không có gì.”

Có lẽ giọng tôi quá khàn.

Giọng nói của anh khựng lại một chút, không hỏi tiếp nữa mà chỉ nói:

“Em khóc à?”

Tôi đáp:

“Không có.”

Anh im lặng một lúc.

“Có chuyện gì đều có thể nói với tôi.”

“Hay là Tưởng Thời Nam đang ở bên cạnh em?”

Tôi nói:

“Không có.”

Có vẻ như anh đang mặc áo khoác.

“Tôi sẽ về một chuyến.”

Tôi há miệng.

Còn chưa kịp lên tiếng thì bên kia lại vang lên giọng của Thẩm Tri Vi.

“A Diên, anh đang nói chuyện điện thoại với ai vậy? Muốn đi đâu?”

“Muốn về nước sao? Nhưng em vẫn chưa chơi đủ mà.”

Nghe những lời đó.

Tôi cắn mạnh mu bàn tay mình, ép bản thân không được khóc thành tiếng.

“Không cần đâu.”

“Chúng ta cũng xem như không ai nợ ai nữa rồi. Sau này không có việc gì thì không cần liên lạc nữa.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...