13
Cuộc sống của tôi trở nên giống như một vũng nước chết.
Chỉ thỉnh thoảng mở danh bạ điện thoại ra.
Nhìn thấy cuộc gọi kéo dài hai phút hai mươi giây.
Tôi mới nhớ rằng đêm đó Phong Diên đã gọi cho tôi.
Ngày xử lý xong tang lễ của bà ngoại.
Trên mạng đột nhiên lan truyền một bức ảnh.
Là một chiếc bàn học đã khá cũ.
Trên đó khắc một dòng chữ:
Muốn thi vào cùng một trường đại học với fy.
Đúng mùa tốt nghiệp.
Tâm sự của thiếu nữ luôn dễ dàng khiến nhiều người đồng cảm.
Bức ảnh đó nhanh chóng leo lên bảng tìm kiếm nóng.
Không lâu sau.
Có người đào ra được dòng chữ ấy là do tôi viết.
Rất nhiều bạn học cấp ba trước đây nhắn WeChat cho tôi.
【Dòng chữ đó thật sự là cậu viết à? Cũng xem như đã được như ý nguyện rồi.】
【Không nhìn ra đấy, hóa ra cậu thích Phong Diên. Nhưng cũng phải thôi, năm đó thích anh ấy nhiều lắm. Chỉ có điều cuối cùng chỉ mình cậu thi vào cùng trường với anh ấy.】
Người như Phong Diên.
Ngay từ lúc đó đã là nhân vật nổi tiếng.
Anh từng thuận tay giúp tôi hai lần.
Giúp xong rồi quên mất sự tồn tại của tôi.
Nhưng tôi không cách nào ngăn bản thân rung động.
Chỉ là tôi không ngờ.
Dòng chữ viết vu vơ năm ấy.
Lại bị phơi bày trước tất cả mọi người theo cách như vậy sau nhiều năm.
Tưởng Thời Nam vẫn luôn đợi dưới lầu nhà tôi.
Còn gọi cho tôi rất nhiều cuộc điện thoại.
Gia đình anh xảy ra chút chuyện nên khoảng thời gian này cũng rất bận.
Đến khi có thời gian rảnh mới biết tôi gặp chuyện.
Tôi không gặp anh.
Còn Phong Diên.
Từ đầu đến cuối chẳng có bất kỳ động tĩnh nào.
Bên anh lúc đó vẫn là nửa đêm.
Tôi đổi số điện thoại.
Ngay trong đêm rời khỏi thành phố Kinh, nơi khiến tôi đau lòng này.
Cố vấn học tập biết tình hình của tôi.
Tôi cầu xin cô đừng nói với bất kỳ ai tôi đã đi đâu.
Cô ấy đồng ý.
May mà năm cuối cũng không còn nhiều tiết học.
Tôi đến thành phố Giang.
Một nơi hoàn toàn xa lạ đối với tôi.
Tôi tìm được một công việc thực tập khá tốt.
Thời gian trôi qua.
Tôi đã rất ít khi nhớ tới tất cả mọi thứ ở thành phố Kinh.
14
Đến ngày tốt nghiệp, tôi quay về thành phố Kinh một chuyến.
Nhưng tôi không gặp bất kỳ ai.
Chỉ đến văn phòng của cố vấn học tập để nhận bằng tốt nghiệp.
Cô ấy nhìn tôi một lúc rồi cười nói:
“Trạng thái tốt hơn nhiều rồi.
”
“Xem ra rời khỏi nơi này là một lựa chọn đúng đắn.”
“Nhưng em thật sự không định gặp bạn bè của mình sao?”
Nghe câu đó.
Không hiểu vì sao.
Cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi lại là Tưởng Thời Nam.
Trong những ngày tháng đó.
Anh là người duy nhất mang đến cho tôi sự ấm áp.
Nhưng lúc ấy trạng thái của tôi quá tệ.
Tôi vẫn còn nợ anh một lời tạm biệt.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo.
Tôi lại nghe thấy cái tên Phong Diên từ miệng cố vấn.
Cô ấy nói:
“Cậu ấy vẫn luôn tìm em, cách vài ngày lại hỏi cô có tin tức của em hay không.”
Tôi nghẹn lời.
Một lúc sau mới nói:
“Đừng nói cho anh ấy biết.”
Cố vấn gật đầu.
“Được thôi, chúc em tiền đồ rộng mở.”
Tôi đeo kính râm và khẩu trang.
Bước về phía cổng trường.
Vừa đi tới cổng.
Tôi đã nhìn thấy Phong Diên và Thẩm Tri Vi.
Khoảng cách khá xa.
Tôi không nghe được họ nói gì.
Nhưng có vẻ như đang cãi nhau.
Sau một năm.
Lại nhìn thấy hai người đó đứng cạnh nhau.
Trong lòng tôi đã không còn chút cảm xúc nào nữa.
Tôi không nhìn thêm.
Xoay người chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc ấy.
Có người gọi tôi lại.
“Bạn học.”
Là Phong Diên.
Anh đi tới trước mặt tôi, chăm chú nhìn tôi.
“Có thể làm quen không? Em tên là gì?”
Tôi đứng ngây tại chỗ.
Không biết phải trả lời thế nào.
Chỉ cần mở miệng.
Anh nhất định sẽ nhận ra giọng nói của tôi.
Nhưng đúng lúc ấy.
Thẩm Tri Vi cũng đi tới.
Cô ấy cười lạnh.
“Một năm rồi.”
“Tật xấu này của anh bao giờ mới sửa được đây?”
“Nhìn thấy ai cũng tưởng là cô ấy.”
Ánh mắt Phong Diên vẫn luôn đặt trên người tôi.
Không để ý tới Thẩm Tri Vi.
“Bạn học, có thể cho tôi nhìn mặt em không?”
Tôi đang định giả câm.
Thì giọng của cố vấn vang lên từ phía sau.
“Bạn học Phong, đây là Tô Niệm của lớp chúng tôi.”
“Mặt em ấy bị dị ứng, đang chuẩn bị tới bệnh viện khám, đừng làm mất thời gian của người ta.”
“Còn Thẩm Đào thì đúng là đã quay lại rồi. Giờ này chắc sắp tới sân bay rồi.”
“Thấy em như vậy, cô cũng không đành lòng… Nếu bây giờ đuổi theo, có lẽ vẫn còn kịp.”
Nghe vậy.
Đồng tử của Phong Diên co rụt lại.
Anh cũng không cố chấp bắt tôi lộ mặt nữa.
Nói một tiếng cảm ơn với cố vấn.
Sau đó vội vã rời khỏi trường.
Chaporia
Bình Luận (0)