15
Tôi lại quay về thành phố Giang.
Cách nhau hơn một ngàn cây số.
Cảnh tượng ở cổng trường không lâu trước đó.
Giống như chỉ là một giấc mơ của tôi.
Mùa xuân năm sau.
Tôi gặp lại Tưởng Thời Nam.
Anh là đối tác bên phía khách hàng của tôi.
Tôi nghe đồng nghiệp bên cạnh gọi anh là Tiểu Tưởng tổng.
“Dự án này cũng không lớn mà, sao Tiểu Tưởng tổng lại nhất quyết đích thân tới vậy?”
“Cậu mới vào công ty nên chưa biết thôi. Tiểu Tưởng tổng thích đi công tác lắm, cứ thích chạy khắp nơi.”
Nghe như vậy.
Quả thật rất giống tính cách của Tưởng Thời Nam.
So với trước đây.
Anh đã trưởng thành và điềm tĩnh hơn rất nhiều.
Lần đầu gặp lại.
Tôi suýt nữa không nhận ra anh.
Ngược lại là anh.
Vừa nhìn thấy tôi đã suýt làm rơi cả bộ ấm trà.
Rời khỏi công ty.
Chúng tôi tìm một quán cà phê.
Ngồi đối diện nhau.
Anh im lặng rất lâu.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh nói.
Thành thật mà nói.
Gặp lại anh, tôi vẫn rất vui.
Chúng tôi trò chuyện rất lâu.
Nhưng không ai nhắc lại những con người và chuyện cũ ở thành phố Kinh nữa.
16
Trước khi rời đi.
Tôi và Tưởng Thời Nam kết bạn WeChat.
Anh thường xuyên tới tìm tôi.
Đưa đón tôi đi làm và tan làm.
Thế là tôi lại nhớ tới ngày đó, khi anh tặng tôi một sợi dây chuyền và nói muốn làm bạn với tôi.
Sợi dây chuyền ấy tôi luôn mang theo bên mình.
Chỉ là sợ làm mất, sợ làm hỏng nên vẫn cất trong hộp, rất ít khi đeo.
Chưa đến hai năm.
Vậy mà khi nhớ lại, cảm giác như đã cách cả một đời.
Tưởng Thời Nam ở lại thành phố Giang rất lâu.
Cho tới khi dự án kết thúc anh vẫn chưa rời đi.
Tôi từng tò mò hỏi một lần.
Anh nhìn tôi, nghiêm túc đáp:
“Ồ, tôi còn có vài việc rất quan trọng ở đây, tạm thời chưa thể rời đi được.”
Trong công ty.
Có đồng nghiệp buôn chuyện với tôi.
“Tiểu Tưởng tổng đang theo đuổi cậu à? Trước đây nhiều người theo đuổi cậu như vậy mà cậu đều từ chối. Hóa ra cậu quen nhân vật tầm cỡ thế này sao.”
Tôi ngẩn người.
“Không có chuyện đó đâu.”
Chưa đầy hai ngày sau.
Anh đưa tôi đi leo núi.
Nhưng giữa đường, xe suýt gặp tai nạn.
Theo phản xạ, anh nghiêng người qua, muốn che chắn cho tôi.
May mà cuối cùng vẫn bình an tới nơi.
Đến nơi rồi.
Anh cụp mắt nhìn tôi.
Giọng nói hơi khàn.
Không còn vẻ hăng hái ngông nghênh như lần đầu gặp nữa.
“Hai năm qua, mỗi lần nửa đêm tỉnh giấc.”
“Điều tôi hối hận nhất chính là khi đó đã không thể ở bên cạnh em.”
Nghe câu nói ấy.
Dù tôi có ngốc đến đâu cũng hiểu được anh đối với tôi không hề bình thường.
Như bị ma xui quỷ khiến.
Tôi lên tiếng.
“Tưởng Thời Nam.”
Anh ngẩng đầu.
Tôi cười.
“Đồng nghiệp em hỏi em, có phải anh đang theo đuổi em không.”
Anh hơi sững lại, nhìn chằm chằm tôi.
Sau đó bất giác giơ tay sờ sống mũi.
“Em thấy thế nào?” Anh hỏi.
Tôi đáp:
“Trước đây em không nghĩ vậy.”
“Nhưng bây giờ, em cảm thấy mình có thể tự đa tình một chút rồi.”
17
Nửa tháng sau.
Chúng tôi ở bên nhau.
Tưởng Thời Nam còn đặc biệt đăng một bài trên vòng bạn bè.
Không có ảnh.
Chỉ là một câu rất đơn giản.
【Tôi có bạn gái rồi ~】
Vừa đăng xong không bao lâu.
Điện thoại anh đã đổ chuông liên tục.
Anh tùy tiện trả lời vài câu rồi đặt điện thoại xuống.
Còn tôi lại đột nhiên nhớ tới chuyện trước đây.
“Nhóm chat đó của các anh, vẫn còn chứ?”
Ngày đó, chính trong nhóm chat ấy, Phong Diên bỏ ra mười vạn tệ rồi kết bạn nhầm với tôi.
Tưởng Thời Nam sững người.
Rất lâu sau mới thấp giọng nói:
“Tôi rời nhóm từ lâu rồi.”
“Mười vạn đó, sau khi biết mình đưa nhầm WeChat, tôi đã định trả lại cho anh ấy, nhưng anh ấy không nhận.”
“Sau đó tôi trực tiếp mua một món quà gửi tới nhà anh ấy.”
“Hai năm nay, tôi và anh ấy cũng ít qua lại hơn nhiều.”
Nói tới đây, giọng anh khựng lại.
“Anh ấy vẫn luôn tìm em.”
Từ đầu đến cuối.
Tưởng Thời Nam không hề nhắc tới tên Phong Diên.
Nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu có cơ hội, em sẽ nói rõ với anh ấy.”
Từ lần cuối gặp Phong Diên.
Đã gần một năm trôi qua.
Khi đó tôi trốn tránh anh.
Nhưng giờ nghĩ lại.
Thật ra chẳng cần thiết.
Chuyện tôi thầm yêu anh bị biết thì sao chứ?
Tất cả đã qua rồi.
Tôi nên đối mặt.
Không thể trốn tránh cả đời được.
Vài ngày sau.
Tôi tới thành phố Kinh công tác.
Tưởng Thời Nam đi cùng tôi.
Anh ở thành phố Giang lâu như vậy.
Giờ vừa trở về đã có cả đống việc cần xử lý.
Có một tập tài liệu anh để quên ở chỗ tôi.
Đúng lúc tôi xong việc nên tiện mang tới cho anh.
Ngay ngày đầu tiên tôi trở lại thành phố Kinh.
Anh đã ghi dấu vân tay của tôi vào khóa cửa.
Tôi bước vào nhà.
Mới phát hiện anh đang tắm.
Tôi ngồi đợi một lúc.
Đúng lúc đó.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Hình như là bạn của Tưởng Thời Nam.
“Tên này về rồi cũng không nói với bọn mình. Nếu không phải sáng nay bạn gái tôi gặp được cậu ấy thì còn chẳng biết cậu ấy đã về thành phố Kinh.”
“Ở cùng bạn gái chứ gì. Cũng không biết là thần tiên phương nào mà có thể khiến Tưởng Thời Nam mê mẩn đến thế. Tôi hỏi tên người đó là gì mà cậu ấy cũng không chịu nói.”
Tôi đang do dự có nên mở cửa hay không.
Thì Tưởng Thời Nam từ phòng tắm đi ra.
Anh liếc nhìn về phía cửa.
“Em ngồi đây đi, để anh ra đuổi bọn họ.”
Nói rồi anh trực tiếp đi mở cửa.
Nhưng còn chưa kịp lên tiếng.
Tôi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Là Phong Diên.
Giọng anh trầm thấp.
Không mang theo ý cười.
“Bạn gái đâu? Đi cùng cậu đúng không?”
“Làm bạn bè bao nhiêu năm rồi, khó khăn lắm mới yêu đương, cũng không cho bọn tôi gặp mặt sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)