18
Nói rồi.
Không đợi Tưởng Thời Nam lên tiếng.
Phong Diên đã trực tiếp xông vào.
Anh nhìn Tưởng Thời Nam.
Lại nhìn tôi.
Tức đến bật cười.
“Quả nhiên là em.”
Lúc này tôi mới biết.
Mấy ngày nay anh đang ở nước ngoài.
Sau khi nhìn thấy bài đăng của Tưởng Thời Nam trên vòng bạn bè.
Anh lập tức bay tới thành phố Giang.
Tìm kiếm khắp nơi.
Mãi mới biết được Tưởng Thời Nam đã trở về thành phố Kinh.
Thế là anh lập tức lái xe quay về.
Lúc này.
Trên mặt anh hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Mấy người bạn đi cùng đều ngây người.
“Không phải chứ, chuyện gì thế này? Thời Nam, bạn gái cậu quen anh Diên à?”
“Nhìn kiểu gì cũng không phải quan hệ bình thường.”
“Nhưng chẳng phải anh Diên có cô gái mình thích sao? Hai năm nay tìm kiếm khắp nơi, chẳng lẽ chính là người trước mặt này?”
Tưởng Thời Nam nhíu mày.
Không giải thích gì.
Chỉ đuổi hết bọn họ ra ngoài.
19
Phong Diên và Tưởng Thời Nam đánh nhau.
Là Phong Diên ra tay trước.
Không ai nương tay ai.
Tôi cũng không ngăn được.
Đánh xong.
Tôi vội vàng chạy tới bên cạnh Tưởng Thời Nam, lo lắng hỏi:
“Có đau không? Có cần tới bệnh viện không?”
Bên cạnh.
Phong Diên đứng đó.
Không nhúc nhích nhìn cảnh này.
Yết hầu anh khẽ động.
“Thẩm Đào.”
“Như vậy có công bằng với anh không?”
Tôi im lặng một lúc.
“Em đúng là từng thầm yêu anh.”
“Nhưng đó là chuyện trước đây rồi.”
“Anh cũng không cần để trong lòng.”
Anh kéo khóe môi.
“Đêm đó sau khi gọi điện cho em, anh đã đặt vé máy bay rồi.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Anh cười nhạt.
“Nhưng giữa đường gặp tai nạn xe.”
“Đến khi xuất viện rồi về nước, anh đã không còn tìm thấy em nữa.”
Tôi nói:
“Những chuyện đó không còn quan trọng nữa.”
20
Kết thúc chuyến công tác.
Tôi trở về thành phố Giang.
Tưởng Thời Nam phải chạy qua chạy lại giữa hai nơi.
Nhưng anh vẫn rất vui vẻ.
Tôi nói với anh.
Trong kế hoạch hiện tại của tôi, không có ý định rời khỏi thành phố này.
Anh cười.
“Thì sao chứ?”
“Chỉ cần trong kế hoạch của anh có em là được.”
Phong Diên lại tìm tôi vài lần.
Chúng tôi đã nói rõ mọi chuyện.
Anh nói.
Lần đầu nhìn thấy Thẩm Tri Vi, quả thật anh đã rung động.
Nhưng sau đó trò chuyện với tôi lâu như vậy.
Về sau dù đã ở bên Thẩm Tri Vi, anh vẫn không thực sự vui vẻ.
“Anh luôn nhớ tới em.”
“Không nhịn được mà đem cô ấy ra so sánh với em.”
Nhưng những năm đó.
Mỗi khi gặp bất kỳ ai.
Tôi chẳng phải cũng luôn đem họ ra so sánh với anh sao?
So đi so lại.
Mới phát hiện bản thân vẫn luôn không quên được anh.
Cuối cùng.
Tôi nói với Phong Diên rằng tôi vẫn luôn muốn cảm ơn anh vì tấm séc đó.
Dù thế nào đi nữa.
Vào lúc ấy, nó thật sự đã giúp được tôi.
Cho dù kết quả không như mong muốn.
Nói xong.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, đưa tay chạm vào sợi dây chuyền trên cổ rồi mỉm cười.
“Đây là món quà anh ấy tặng em hai năm trước.”
Đôi mắt Phong Diên tối lại.
Anh khẽ kéo khóe môi.
“Cũng phải.”
“Lúc đó hai người đã rất thân rồi.”
Tôi gật đầu.
“Sau này đừng gặp nữa.”
“Em không muốn anh ấy hiểu lầm.”
Lần cuối cùng Phong Diên tới tìm tôi.
Thành phố Giang đang mưa.
Không biết anh lấy được số điện thoại của tôi từ đâu.
“Có một câu.”
“Năm đó đáng lẽ anh nên nói với em.”
Tôi hỏi:
“Là gì?”
Anh im lặng rất lâu.
Dường như muốn nói điều gì đó.
Nhưng lời đến bên môi lại đổi thành câu khác.
“Chúc em tiền đồ rộng mở.”
Tôi đáp:
“Được.”
“Anh cũng vậy.”
(Hết truyện)
Chaporia
Bình Luận (0)