Không còn bất kỳ quan hệ pháp lý nào nữa.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Mặc dù tôi đã hứa với Lưu Bái.
Chỉ cần anh ta ký tên.
Tôi sẽ không đuổi cùng giết tận họ trong cuộc sống cá nhân.
Nhưng dư chấn từ cuộc phong sát thương mại.
Đã đủ để cuộc sống của họ từ trên mây rơi thẳng xuống bùn lầy.
Chỉ trong ba ngày.
Tập đoàn Lưu thị chính thức tuyên bố phá sản và tiến hành thanh lý.
Biệt thự.
Xe sang.
Toàn bộ tài sản đứng tên họ.
Đều bị tòa án niêm phong và đấu giá để trả nợ.
Lưu Kiến Quốc không chịu nổi cú sốc.
Tình trạng đột quỵ trở nặng.
Hoàn toàn liệt giường.
Mỗi ngày đều phải dùng khoản viện phí khổng lồ để duy trì sự sống.
Đám họ hàng nhà họ Lưu cũng mất việc.
Bị phong sát trong ngành.
Không tìm được lối thoát mới.
Thế là toàn bộ oán hận đều trút lên đầu Trương Ngọc Phân và Lưu Bái.
Ngày ngày.
Bọn họ đứng trước căn nhà thuê nhỏ bé của nhà họ Lưu.
Chửi bới.
Mắng nhiếc.
Đòi một lời giải thích.
Nhà họ Lưu từng phong quang một thời.
Chỉ trong một đêm.
Biến thành chuột chạy qua đường.
Ai cũng muốn giẫm thêm một chân.
Tất cả những chuyện ấy.
Mỗi ngày Trang Hành đều tổng hợp thành báo cáo gửi vào hòm thư của tôi.
Tôi bình thản đọc qua.
Trong lòng không có lấy một gợn sóng.
Đáng thương sao?
Có lẽ vậy.
Nhưng người đáng thương.
Ắt cũng có chỗ đáng hận.
Nếu năm đó bọn họ không kiêu ngạo.
Không cay nghiệt.
Không xem thường người khác.
Thì sao có thể rơi vào kết cục ngày hôm nay?
Tôi không bỏ đá xuống giếng.
Đã là sự nhân từ lớn nhất dành cho họ rồi.
Chiều hôm đó.
Sau khi kết thúc cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.
Trang Hành gõ cửa bước vào.
Biểu cảm của anh ấy có phần kỳ lạ.
“Chủ tịch Tô, có người muốn gặp ngài.”
Tôi vẫn cúi đầu xem tài liệu.
Thuận miệng đáp:
“Không gặp.”
Tôi biết.
Dạo gần đây những người muốn thông qua đủ loại quan hệ để gặp tôi.
Xếp hàng từ cửa công ty đến tận bờ sông Hoàng Phố cũng chưa hết.
Trang Hành bổ sung:
“Bà ấy nói mình họ Trương.”
“Tên là Trương Ngọc Phân.”
Tay tôi khựng lại.
Trương Ngọc Phân?
Mẹ chồng cũ của tôi?
Bà ta tới đây làm gì?
Tôi khẽ nhíu mày.
Một cảm giác chán ghét dâng lên trong lòng.
“Bà ta vào bằng cách nào?”
Hệ thống an ninh của Thanh Vân Capital thuộc hàng đỉnh cấp.
Không có lịch hẹn.
Ngay cả một con ruồi cũng không thể bay vào.
“Bà ta…”
“Đã quỳ dưới đại sảnh tầng một suốt rồi.
”
Biểu cảm của Trang Hành càng thêm cổ quái.
“Đã quỳ gần ba tiếng đồng hồ.”
“Nói rằng nếu không gặp được ngài thì sẽ không đứng dậy.”
“Đại sảnh người qua kẻ lại, ảnh hưởng rất không tốt.”
“Bảo vệ đã khuyên rồi, cũng kéo rồi.”
“Nhưng bà ta nhất quyết không đi.”
Tôi đặt cây bút xuống.
Dựa người vào lưng ghế.
Trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
Ngày trước.
Chính bà ta ép tôi quỳ xuống.
Hôm nay.
Lại quỳ dưới công ty tôi để cầu xin được gặp mặt.
Đúng là nhân quả tuần hoàn.
Báo ứng đến thật nhanh.
“Đưa bà ta lên đây.”
Tôi im lặng một lát.
Cuối cùng vẫn quyết định gặp bà ta.
Không phải vì muốn nghe lời xin lỗi.
Cũng không phải vì muốn xem bà ta thảm hại tới mức nào.
Tôi chỉ muốn.
Thay cuộc hôn nhân đã chết từ lâu kia.
Vẽ một dấu chấm hết thật triệt để.
Không để lại bất kỳ tiếc nuối nào.
Mười phút sau.
Trương Ngọc Phân được dẫn vào văn phòng của tôi.
Người phụ nữ trước mắt.
Hoàn toàn khác với vị phu nhân hào môn đeo đầy châu báu, kiêu ngạo ngút trời trong ký ức của tôi.
Bà ta mặc bộ quần áo cũ đã bạc màu.
Mái tóc hoa râm rối bời dính sát trên trán.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Toàn bộ tinh thần của bà ta dường như đã bị rút sạch.
Gương mặt đầy nếp nhăn.
Vàng vọt.
Tiều tụy.
Đôi mắt từng ngập tràn khinh miệt và cay nghiệt.
Giờ chỉ còn lại sự đục ngầu và cầu xin.
Vừa bước vào cửa.
Nhìn thấy tôi đang ngồi phía sau bàn làm việc.
Hai chân bà ta mềm nhũn.
Trực tiếp quỳ sụp xuống.
“Chủ… Chủ tịch Tô…”
Vừa mở miệng.
Giọng nói đã khàn đặc như bị giấy nhám cọ qua.
“Tôi sai rồi…”
“Tôi thật sự biết sai rồi…”
Nói xong.
Bà ta bắt đầu điên cuồng tát vào mặt mình.
Chát!
Chát!
Chát!
Tiếng bạt tai vang vọng trong văn phòng yên tĩnh.
Nghe đến rợn người.
“Tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn!”
“Tôi chó cậy thế người, coi thường người khác!”
“Tôi không nên đối xử với cô như vậy!”
“Tôi không xứng làm mẹ chồng của cô!”
“Tôi là đồ khốn nạn!”
Vừa mắng bản thân.
Bà ta vừa khóc.
Nước mắt nước mũi giàn giụa.
Thảm hại đến cực điểm.
Tôi lặng lẽ nhìn bà ta.
Không ngăn cản.
Cũng không nói gì.
Chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt vừa hoang đường vừa bi ai.
Đây chính là bản chất con người.
Khi bạn yếu thế.
Bọn họ muốn đạp bạn xuống tận bùn đất.
Khi bạn mạnh mẽ.
Bọn họ lại có thể hèn mọn đến tận bụi trần.
Chaporia
Bình Luận (0)