20px

Trong mắt những người như họ.

Lòng tự trọng chỉ là một món công cụ rẻ tiền.

Có thể tùy tiện vứt bỏ.

Cũng có thể tùy tiện nhặt lên.

Đợi đến khi bà ta đánh đến mức khóe miệng rỉ máu.

Thở cũng không nổi nữa.

Tôi mới lên tiếng.

“Nói đi.”

“Rốt cuộc bà tới tìm tôi để làm gì?”

Giọng nói của tôi bình tĩnh đến lạnh lẽo.

Không mang theo chút nhiệt độ nào.

Trương Ngọc Phân ngừng động tác.

Ngẩng khuôn mặt sưng đỏ lên.

Rồi quỳ gối bò thêm vài bước.

Muốn túm lấy ống quần tôi.

Tôi khẽ lùi về sau.

Tránh khỏi bàn tay ấy.

Cánh tay bà ta cứng đờ giữa không trung.

Trên mặt tràn ngập tuyệt vọng.

“Chủ tịch Tô…”

“Tôi cầu xin cô.”

“Xin cô giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi đi!”

“Kiến Quốc sắp không chịu nổi nữa rồi.”

“Bệnh viện nói nếu không đóng viện phí sẽ phải ngừng thuốc.”

“Lưu Bái đi khắp nơi tìm việc.”

“Nhưng không một công ty nào chịu nhận nó.”

“Bây giờ ngày nào nó cũng uống rượu.”

“Chẳng khác nào một kẻ phế nhân.”

“Đám họ hàng đó ngày nào cũng đứng trước cửa nhà chúng tôi.”

“Mắng chúng tôi là sao chổi.”

“Còn bắt chúng tôi trả lại công việc cho họ.”

“Tôi thật sự hết cách rồi…”

“Tôi thật sự không còn đường sống nữa rồi…”

Bà ta khóc đến nghẹn ngào.

Cả người nằm rạp xuống đất.

Trông chẳng khác nào một con chó già sắp chết.

“Chỉ cần cô đồng ý tha cho chúng tôi.”

“Bảo tôi làm gì cũng được.”

“Tôi làm trâu làm ngựa cho cô.”

“Tôi dập đầu với cô.”

“Ngày nào tôi cũng thắp hương cầu Phật cho cô…”

Tôi nghe bà ta khóc lóc kể lể.

Nhưng trong lòng lại chẳng có chút dao động nào.

Sớm biết ngày hôm nay.

Hà tất phải làm như ngày trước?

“Trương Ngọc Phân.”

Tôi gọi thẳng tên bà ta.

Bà ta khựng lại.

“Có phải bà cho rằng.”

“Hôm nay quỳ ở đây.”

“Tự tát mình vài cái.”

“Nói vài lời hối hận.”

“Thì tôi sẽ mềm lòng tha thứ cho bà?”

Bà ta ngẩn người.

Ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi đứng dậy.

Đi tới trước mặt bà ta.

Từ trên cao nhìn xuống.

“Bà nhầm rồi.”

“Hôm nay tôi đồng ý gặp bà.”

“Không phải để xem bà diễn trò.”

“Cũng không phải để chấp nhận lời xin lỗi của bà.”

“Tôi chỉ muốn nói với bà một chuyện.”

“Tôi, Tô Vị.”

“Chưa bao giờ là loại thánh nhân lấy đức báo oán.”

“Ngày trước bà đối xử với tôi thế nào.”

“Hôm nay tôi sẽ trả lại bà như thế ấy.”

“Đó gọi là.”

“Gieo nhân nào, gặt quả nấy.”

“Lúc bà ép tôi quỳ xuống.

“Bà có từng nghĩ tới lòng tự trọng của tôi không?”

“Lúc bà sỉ nhục tôi trước mặt bao người.”

“Bà có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi không?”

“Không.”

“Trong mắt các người.”

“Tôi chỉ là một kẻ yếu có thể tùy ý bắt nạt.”

“Vì vậy.”

“Thu lại những giọt nước mắt rẻ tiền và sự hối hận giả tạo của bà đi.”

“Trong mắt tôi.”

“Chúng không đáng một xu.”

Mỗi câu tôi nói ra.

Đều giống như lưỡi dao sắc bén.

Đâm thẳng vào tim Trương Ngọc Phân.

Sắc mặt của Trương Ngọc Phân.

Từ đỏ chuyển sang trắng.

Cuối cùng biến thành một màu xám tro tuyệt vọng.

Bà ta cuối cùng cũng hiểu ra.

Tô Vị chưa từng có ý định tha thứ cho bà ta.

Hôm nay bà ta tới đây.

Chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã.

“Còn những khó khăn mà bà vừa nói…”

Tôi dừng lại một chút.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

“Đó là báo ứng mà các người đáng phải nhận.”

“Không liên quan gì tới tôi.”

“Không…”

“Sao cô có thể nhẫn tâm như vậy…”

Trương Ngọc Phân ngồi phịch xuống sàn.

Ánh mắt trống rỗng.

Miệng vô thức lẩm bẩm.

Niềm hy vọng cuối cùng của bà ta.

Đã bị chính tay tôi bóp nát.

“Nhẫn tâm?”

Tôi giống như vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất thế gian.

“Trương Ngọc Phân.”

“Có lẽ bà quên rồi.”

“Năm đó bà đã uy hiếp tôi như thế nào.”

“Bà từng nói.”

“Nếu tôi không nghe lời.”

“Bà sẽ đuổi tôi khỏi nhà họ Lưu.”

“Bắt con trai bà ly hôn với tôi.”

“Khiến một đứa trẻ mồ côi như tôi không có chỗ đứng trong thành phố này.”

“Lúc đó.”

“Sao bà không thấy mình nhẫn tâm?”

“Điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác.”

“Đạo lý đơn giản như vậy.”

“Sống hơn nửa đời người rồi mà bà vẫn chưa hiểu sao?”

Trương Ngọc Phân bị tôi nói đến mức cứng họng.

Chỉ biết liên tục lắc đầu.

Nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Nhìn bộ dạng ấy của bà ta.

Chút đồng cảm cuối cùng trong lòng tôi cũng hoàn toàn biến mất.

“Được rồi.”

“Vở kịch của bà.”

“Tôi xem đủ rồi.”

Tôi xoay người trở lại bàn làm việc.

Nhấn nút điện thoại nội bộ.

“Trang Hành.”

“Gọi bảo vệ lên đây.”

“Mời vị phu nhân này ra ngoài.”

“Sau này.”

“Tôi không muốn nhìn thấy bà ta ở bất kỳ nơi nào thuộc công ty nữa.”

Rất nhanh.

Hai người bảo vệ cao lớn bước vào.

Một trái một phải đỡ lấy Trương Ngọc Phân đang mềm nhũn dưới đất.

“Không!”

“Tô Vị!”

“Cô không thể đối xử với tôi như vậy!”

“Dù gì tôi cũng từng là mẹ chồng của cô!”

“Cô không sợ bị trời phạt sao?!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...