20px

Thấy cầu xin vô dụng.

Trương Ngọc Phân cuối cùng cũng xé bỏ lớp ngụy trang.

Lộ ra bản tính chanh chua, đanh đá vốn có.

Bà ta điên cuồng giãy giụa.

Miệng không ngừng chửi bới.

“Đồ đàn bà lòng dạ rắn rết!”

“Bảo sao không sinh nổi con!”

“Đúng là con gà không biết đẻ trứng!”

“Nhà họ Lưu chúng tôi đúng là xui xẻo tám đời mới cưới phải cái sao chổi như cô!”

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta.

Trong mắt không có phẫn nộ.

Chỉ có sự thờ ơ lạnh giá.

Đến nước này rồi.

Bà ta vẫn chỉ biết dùng những lời cay độc để công kích người khác.

Giang sơn dễ đổi.

Bản tính khó dời.

Đối với bà ta.

Tôi đã không còn bất kỳ tình cảm hay thương hại nào.

“Bịt miệng bà ta lại.”

“Ném ra ngoài.”

Tôi thản nhiên ra lệnh.

Bảo vệ không còn khách sáo nữa.

Lập tức bịt miệng Trương Ngọc Phân.

Nửa kéo nửa lôi bà ta ra khỏi văn phòng.

Thế giới.

Cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Trang Hành bước vào.

Trên mặt mang theo vẻ áy náy.

“Xin lỗi, Chủ tịch Tô.”

“Đã để ngài phải phiền lòng.”

Tôi khẽ xua tay.

Tỏ ý không sao.

“Loại vai hề nhảy nhót đó.”

“Không ảnh hưởng được tới tôi.”

Trong lòng tôi bỗng có chút cảm khái.

Ba năm hôn nhân.

Vậy mà lại kết thúc bằng một kết cục khó coi như thế.

Người đàn ông tôi từng yêu.

Mẹ anh ta.

Và cả gia đình anh ta.

Hóa ra đều là bộ mặt này.

Là do năm đó.

Tôi nhìn người không đủ rõ.

“Đúng rồi.”

Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Ngẩng đầu nhìn Trang Hành.

“Giúp tôi điều tra một người.”

“Nhà họ Lưu có phải có một thanh niên tên Lưu Thanh không?”

“Lưu Thanh?”

Trang Hành sửng sốt.

Lập tức mở máy tính bảng tra cứu.

“Có, thưa Chủ tịch Tô.”

“Lưu Thanh.”

“Hai mươi hai tuổi.”

“Là em họ của Lưu Bái.”

“Năm nay vừa tốt nghiệp.”

“Không làm việc ở tập đoàn Lưu thị.”

“Hiện đang thực tập tại một công ty thiết kế nhỏ.”

“Kết quả điều tra cho thấy.”

“Trong số những người nhà họ Lưu sau khi ngài kết hôn.”

“Cậu ấy là người duy nhất luôn giữ thái độ lịch sự và tôn trọng cơ bản với ngài.”

Tôi gật đầu.

Tôi nhớ người thanh niên đó.

Giữa đám họ hàng nhà họ Lưu đầy thế lực và thực dụng.

Cậu ấy là một ngoại lệ.

Trong những buổi tụ họp gia đình.

Cậu ấy luôn ngồi yên trong góc.

Không giống những người khác liên tục mỉa mai và châm chọc tôi.

Có vài lần.

Trương Ngọc Phân cố tình làm tôi mất mặt trước đám đông.

Tôi từng nhìn thấy trên gương mặt cậu ấy hiện lên vẻ không đành lòng và ngượng ngập.

Mặc dù cậu ấy không đứng ra giúp tôi.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy.

Sự im lặng của cậu ấy cũng đã là một loại thiện ý.

Oan có đầu.

Nợ có chủ.

Tôi không muốn vì chuyện báo thù mà liên lụy đến một người trẻ tuổi có thể là vô tội.

“Gạch tên cậu ấy khỏi danh sách phong sát.”

Tôi lên tiếng.

“Còn nữa.”

“Điều tra công ty thiết kế của cậu ấy.”

“Nếu năng lực không tệ.”

“Hãy lấy danh nghĩa quỹ đầu tư của chúng ta.”

“Rót cho họ một khoản vốn thiên thần.”

“Coi như trả lại vài phần thiện ý năm đó.”

Trang Hành nhìn tôi.

Trong mắt thoáng hiện vẻ thấu hiểu cùng kính phục.

Anh ấy hiểu rất rõ.

Chủ tịch Tô ra tay quyết đoán và tàn nhẫn.

Nhưng ân oán luôn phân minh.

Chính kiểu người như vậy.

Mới thật sự có thể làm nên nghiệp lớn.

“Tôi hiểu rồi, Chủ tịch Tô.”

“Tôi sẽ lập tức đi xử lý.”

Sau khi giải quyết xong chuyện của Trương Ngọc Phân.

Tôi vốn cho rằng.

Cuộc sống cuối cùng cũng có thể trở lại quỹ đạo bình thường.

Không ngờ chỉ vài ngày sau.

Tôi lại nhận được cuộc gọi từ Lưu Bái.

Không biết anh ta lấy số điện thoại mới của tôi từ đâu.

Ban đầu tôi định cúp máy.

Nhưng chẳng hiểu sao lại nhấn nghe.

“Tô Vị.”

Giọng anh ta càng thêm khàn đặc và sa sút.

Giống như đã bị rượu ngâm suốt một thời gian dài.

“Mẹ anh…”

“Bà ấy từng tới tìm em rồi đúng không?”

“Đúng vậy.”

Tôi đáp lại lạnh nhạt.

“Bà ấy… có phải đã nói những lời rất khó nghe không?”

Trong giọng anh ta mang theo một chút căng thẳng.

Tôi cười lạnh.

“Anh nghĩ sao?”

Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.

Qua rất lâu.

Anh ta mới gần như tuyệt vọng mở miệng.

“Xin lỗi.”

“Câu xin lỗi đó.”

“Hãy giữ lại cho người cha đang nằm liệt giường của anh.”

“Và cả những người họ hàng bị anh liên lụy mất hết tương lai đi.”

Lời tôi giống như một lưỡi dao.

Khiến anh ta hoàn toàn không biết phải đáp lại thế nào.

“Anh…”

“Anh chỉ muốn hỏi em một chuyện.”

Giọng anh ta nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

“Năm đó…”

“Vì sao em lại chọn anh?”

Câu hỏi ấy khiến tôi sững người.

Đúng vậy.

Vì sao chứ?

Tôi.

Người sáng lập Thanh Vân Capital.

Người phụ nữ đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực.

Vì sao lại nhìn trúng một người đàn ông gia cảnh bình thường.

Tính cách nhu nhược.

Và gần như chẳng có điểm gì nổi bật như Lưu Bái?

Câu hỏi này.

Đừng nói là anh ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...