Không Phụ Đời Này/Chương 10C. 10
20px

Ngay cả bản thân tôi đôi khi cũng cảm thấy khó hiểu.

Suy nghĩ của tôi bất giác quay trở lại bốn năm trước.

Khi đó.

Tôi vừa dẫn dắt Thanh Vân Capital giành chiến thắng trong một cuộc chiến thương mại vô cùng khốc liệt.

Mặc dù thành công thâu tóm đối thủ.

Nhưng cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.

Tôi chán ghét những âm mưu và toan tính trên thương trường.

Chán ghét việc mỗi ngày đều phải đeo mặt nạ để sống.

Thế là.

Tôi tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài.

Ẩn danh đến một thị trấn nhỏ ở Giang Nam.

Mở một tiệm sách.

Tôi chỉ muốn sống những ngày bình yên.

Không bị quấy rầy.

Cũng chính ở nơi đó.

Tôi gặp Lưu Bái.

Khi ấy anh ta tới thị trấn để vẽ ngoại cảnh.

Mặc áo sơ mi trắng.

Mang theo hương nắng và mùi xà phòng sạch sẽ.

Mỗi khi cười.

Trên má đều hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Chiều nào anh ta cũng tới tiệm sách của tôi.

Gọi một ly nước chanh.

Sau đó yên lặng ngồi vẽ cả buổi.

Anh ta trò chuyện với tôi về Van Gogh.

Về Monet.

Về những giấc mơ nghệ thuật mà tôi đã từ bỏ từ lâu.

Những ngày trời mưa.

Anh ta sẽ cởi áo khoác của mình khoác lên vai tôi.

Rồi một mình chạy đi trong màn mưa.

Lúc đó.

Anh ta sạch sẽ.

Đơn thuần.

Giống như một tờ giấy trắng.

Giữa thế giới đầy toan tính và lợi ích mà tôi đã quen thuộc.

Anh ta là sự tồn tại khác biệt duy nhất.

Tôi thừa nhận.

Tôi đã rung động.

Tôi khao khát cuộc sống bình thường.

Ấm áp.

Có khói lửa nhân gian.

Tôi từng cho rằng.

Anh ta chính là bến cảng mà tôi vẫn luôn tìm kiếm.

Người có thể khiến tôi tháo bỏ mọi phòng bị.

Yên tâm dừng chân.

Vì thế.

Tôi chấp nhận lời theo đuổi của anh ta.

Vì anh ta.

Tôi đóng cửa tiệm sách.

Cùng anh ta quay trở lại thành phố phồn hoa này.

Để anh ta và gia đình anh ta chấp nhận tôi.

Tôi dựng lên thân phận một đứa trẻ mồ côi.

Giấu đi toàn bộ tài sản và năng lực của mình.

Tôi ngây thơ nghĩ rằng.

Chỉ cần yêu đủ nhiều.

Thì có thể vượt qua khác biệt về tầng lớp và quan niệm sống.

Tôi từng tưởng.

Anh ta sẽ mãi là chàng trai mặc áo sơ mi trắng.

Với nụ cười sạch sẽ và thuần khiết ấy.

Nhưng tôi đã sai.

Sau khi trở lại thành phố.

Sau khi quay về với gia đình mình.

Chàng trai ấy nhanh chóng bị nhuộm màu bởi hiện thực.

Anh ta trở nên hư vinh.

Nhu nhược.

Và phụ thuộc.

Anh ta thích khoe khoang với người ngoài rằng công ty nhà mình lợi hại đến mức nào.

Anh ta chọn im lặng và trốn tránh mỗi khi mẹ mình gây khó dễ cho tôi.

Anh ta từng vì tôi không mua cho mình chiếc đồng hồ hàng hiệu mới nhất.

Mà chiến tranh lạnh với tôi suốt nhiều ngày.

Người thiếu niên mà tôi từng yêu.

Đã chết từ rất lâu rồi.

Chết trong sự nuông chiều mù quáng của mẹ anh ta.

Chết trong lòng hư vinh của gia đình anh ta.

Chết trong chính sự an phận và thiếu ý chí của bản thân anh ta.

Còn tôi.

Lại ôm lấy những ký ức nực cười ấy.

Tự lừa dối chính mình.

Cố gắng duy trì cuộc hôn nhân suốt ba năm.

Cho đến buổi tiệc gia đình hôm đó.

Cho đến khoảnh khắc bị ép quỳ xuống trong nhục nhã.

Tôi mới thật sự tỉnh ngộ.

Người tôi yêu.

Chưa từng là Lưu Bái của hiện tại.

Người tôi yêu.

Chỉ là cái bóng hoàn mỹ mà tôi tự tưởng tượng ra.

Là hình ảnh của một thiếu niên sẽ mãi không bị hiện thực làm ô nhiễm.

Một ảo ảnh đẹp đẽ.

Nhưng chưa từng tồn tại.

“Tô Vị?”

“Em còn đang nghe không?”

Giọng nói của Lưu Bái kéo tôi ra khỏi hồi ức.

Tôi hít sâu một hơi.

Ép toàn bộ cảm xúc đang cuộn trào xuống đáy lòng.

“Lưu Bái.”

Tôi bình thản lên tiếng.

“Đáp án của câu hỏi đó.”

“Đối với chúng ta của hiện tại đã không còn quan trọng nữa.”

“Điều quan trọng là.”

“Chúng ta đã ly hôn rồi.”

“Những chuyện trong quá khứ.”

“Bất kể tốt hay xấu.”

“Đều nên khép lại bằng một dấu chấm hết.”

“Tôi hy vọng.”

“Đây sẽ là cuộc điện thoại cuối cùng giữa chúng ta.”

“Sau này đừng làm phiền tôi nữa.”

“Cũng mong anh.”

“Hãy tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình.”

Nói xong.

Tôi không cho anh ta thêm cơ hội mở miệng.

Dứt khoát cúp máy.

Tôi đứng dậy.

Bước đến trước cửa kính sát đất.

Lặng lẽ nhìn dòng xe cộ tấp nập bên dưới.

Tạm biệt quá khứ.

Xin chào tương lai.

Thời gian trôi rất nhanh.

Chớp mắt đã nửa năm trôi qua.

Trong nửa năm này.

Dưới sự dẫn dắt của tôi.

Thanh Vân Capital hoàn thành liên tiếp nhiều thương vụ sáp nhập khiến cả giới tài chính chấn động.

Giá trị thị trường của công ty gần như tăng gấp đôi.

Tôi.

Tô Vị.

Cùng với Thanh Vân Capital.

Trở thành huyền thoại được nhắc đến nhiều nhất trong giới kinh doanh.

Vô số người muốn đào sâu quá khứ của tôi.

Nhưng tất cả đều được Trang Hành xử lý ổn thỏa.

Đoạn ký ức không mấy vẻ vang liên quan đến nhà họ Lưu.

Giống như một hòn đá chìm xuống đáy biển.

Không gợn lên bất kỳ làn sóng nào.

Hoàn toàn bị thời gian chôn vùi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...