Không Phụ Đời Này/Chương 14C. 14
20px

“Nhưng tuyệt đối không muốn gây ảnh hưởng tới em.”

“Bất kể cuối cùng em lựa chọn thế nào.”

“Tôi đều tôn trọng.”

“Tôi vẫn sẽ là Trang Hành.”

“Người trung thành nhất.”

“Thực hiện mọi quyết định của em.”

“Quan hệ công việc giữa chúng ta.”

“Sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.”

Những lời ấy.

Khiến tảng đá đè nặng trong lòng tôi nhẹ đi quá nửa.

Đồng thời.

Cũng giúp tôi nhìn rõ phẩm chất của người đàn ông này hơn.

Anh ấy yêu tôi.

Nhưng càng tôn trọng tôi hơn.

Anh ấy không vì sự do dự của tôi mà từng bước ép sát.

Ngược lại.

Còn cho tôi đủ không gian.

Và đủ đường lui.

Một người đàn ông như vậy.

Có đáng để tôi trao gửi cả cuộc đời không?

Tôi nhìn anh ấy.

Im lặng thật lâu.

Cuối cùng vẫn hỏi ra điều luôn nằm sâu trong đáy lòng.

“Trang Hành.”

“Anh… bắt đầu thích em từ khi nào?”

Dường như không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.

Anh ấy hơi ngẩn người.

Trên mặt hiện lên vẻ hồi tưởng.

“Lâu lắm rồi.”

“Lâu đến mức chính tôi cũng không nhớ rõ nữa.”

“Có lẽ là lúc chúng ta cùng sáng lập Thanh Vân Capital.”

“Chen chúc trong căn phòng dưới tầng hầm.”

“Ngày đêm viết chương trình và làm việc không ngừng nghỉ.”

“Hoặc cũng có thể là lần đầu tiên chúng ta nhận được vốn đầu tư.”

“Hưng phấn đến mức uống say mèm ở quán ven đường.”

“Lúc em chỉ lên bầu trời đầy sao.”

“Nói rằng một ngày nào đó.”

“Tên tuổi của Thanh Vân sẽ còn rực rỡ hơn cả những vì sao ấy.”

“Hay là…”

Anh ấy nhìn tôi.

Ánh mắt trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

“Lúc em vì một người đàn ông tên Lưu Bái.”

“Quyết định từ bỏ tất cả.”

“Để đi tìm cuộc sống bình thường mà em hằng mong muốn.”

“Trước khi rời đi.”

“Em giao cả công ty cho tôi.”

“Khoảnh khắc đó.”

“Tôi vừa buồn.”

“Vừa ghen tị.”

“Nhưng nhiều hơn cả.”

“Là đau lòng.”

“Tôi biết.”

“Em chỉ quá mệt mỏi.”

“Chỉ muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi.”

“Vì thế tôi không khuyên em.”

“Tôi chỉ tự nói với bản thân mình.”

“Rằng tôi sẽ thay em giữ gìn ngôi nhà này.”

“Bất kể khi nào em muốn trở về.”

“Ngôi nhà ấy vẫn sẽ ở đây.”

“Tôi sẽ đợi em.”

Những lời ấy.

Giống như một dòng nước ấm.

Trong nháy mắt phá vỡ phòng tuyến cuối cùng trong lòng tôi.

Thì ra.

Trong những năm tháng tôi không hề hay biết.

Người đàn ông này đã âm thầm yêu tôi lâu đến vậy.

Khi tôi bất chấp tất cả vì một tình yêu giả dối.

Là anh ấy đứng phía sau bảo vệ mọi thứ.

Khi tôi mang đầy thương tích quay trở lại.

Cũng là anh ấy mở rộng vòng tay đầu tiên.

Tôi còn điều gì phải do dự nữa đây?

Tôi còn điều gì phải sợ hãi nữa đây?

Vì một người sai mà bỏ lỡ một người đúng.

Đó mới là điều ngu ngốc nhất trên đời.

Tôi nhìn anh ấy.

Lần đầu tiên trong cuộc đời.

Chủ động đưa tay ra.

“Trang Hành.”

Giọng nói của tôi mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.

“Cảm ơn anh.”

“Vì đã luôn ở đây.”

Anh ấy thoáng sững người.

Ngay sau đó.

Trên gương mặt nở ra nụ cười rực rỡ nhất mà tôi từng thấy.

Anh ấy siết chặt tay tôi.

“Tôi sẽ luôn ở đây.”

Tôi và Trang Hành không công khai mối quan hệ trong công ty.

Chúng tôi đều cho rằng.

Tình cảm là chuyện riêng tư.

Không cần thiết phải để cả thế giới đều biết.

Ở công ty.

Chúng tôi vẫn là cấp trên và cấp dưới phối hợp vô cùng ăn ý.

Nhưng ngoài công việc.

Mối quan hệ giữa hai người đã có những thay đổi tinh tế và tốt đẹp.

Sau giờ làm.

Anh ấy sẽ giống như những người yêu bình thường.

Dẫn tôi đi xem những bộ phim mới công chiếu.

Cuối tuần.

Chúng tôi cùng đi siêu thị.

Sau đó trở về nhà.

Vụng về nghiên cứu công thức nấu ăn.

Làm ra một bữa tối không quá ngon.

Nhưng luôn đầy ắp tiếng cười.

Anh ấy nhớ tất cả sở thích của tôi.

Âm thầm tạo ra những bất ngờ nhỏ bé.

Một cây bút máy tôi từng nhắc đến rất lâu.

Một cuốn sách quý đã ngừng xuất bản mà tôi tìm kiếm mãi không thấy.

Thậm chí là loại kẹo tuổi thơ tôi thích nhất.

Đã ngừng sản xuất từ nhiều năm trước.

Ở bên anh ấy.

Tôi có cảm giác mình lại trở về thành cô gái bình thường năm nào.

Biết cười.

Biết làm nũng.

Biết tùy hứng.

Tôi không cần lúc nào cũng căng thẳng.

Không cần phải đóng vai một nữ vương không gì không làm được.

Tôi có thể hoàn toàn yên tâm.

Giao lưng mình cho anh ấy.

Bởi tôi biết.

Dù xảy ra chuyện gì.

Anh ấy cũng sẽ luôn đứng bên cạnh tôi.

Cảm giác được người khác vô điều kiện tin tưởng và cưng chiều.

Là điều tôi chưa từng có được khi ở bên Lưu Bái.

Tình yêu của Lưu Bái.

Là sự đòi hỏi.

Là sự dựa dẫm.

Điều anh ta yêu.

Là những gì tôi có thể cho anh ta.

Là cuộc sống an nhàn mà tôi mang lại.

Còn tình yêu của Trang Hành.

Là cho đi.

Là bảo vệ.

Điều anh ấy yêu.

Là chính con người tôi.

Bao gồm cả linh hồn.

Ưu điểm.

Và cả khuyết điểm.

Đó mới là tình yêu trưởng thành thật sự.

Nó không phải sự tiêu hao.

Mà là sự nuôi dưỡng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...