Tôi không phải đang giả vờ.
Cũng không phải đang trốn chạy.
Mà đang thật sự tận hưởng mái nhà đầy cảm giác an toàn.
Do người đàn ông yêu tôi tạo dựng nên.
Ngày sinh nhật ba tuổi của Noãn Noãn.
Chúng tôi tổ chức cho con một bữa tiệc nhỏ trong khu vườn phía sau nhà.
Ánh nắng vừa đẹp.
Gió nhẹ vừa đủ.
Noãn Noãn mặc chiếc váy công chúa xinh xắn.
Cùng đám bạn nhỏ chạy nhảy trên bãi cỏ.
Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
Vang xa khắp khu vườn.
Tôi ngồi trên ghế dài.
Nhìn khung cảnh ấy.
Khóe môi bất giác cong lên.
Trang Hành từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Cằm tựa lên vai tôi.
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Đang nghĩ mình may mắn biết bao.”
Tôi tựa vào lòng anh ấy.
Khẽ đáp.
“May mắn vì gặp được anh.”
“May mắn vì có Noãn Noãn.”
“May mắn vì có được tất cả những điều hiện tại.”
Anh ấy cũng bật cười.
Rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên tai tôi.
“Anh cũng vậy.”
“Tô Vị.”
“Cảm ơn em đã cho anh một mái nhà.”
Chúng tôi nhìn nhau.
Mỉm cười.
Trong mắt là sự thấu hiểu và tình yêu mà chỉ đối phương mới có thể đọc được.
Đúng lúc ấy.
Một chàng trai trẻ mặc đồng phục chuyển phát nhanh.
Ôm theo một chiếc thùng lớn bước vào khu vườn.
“Xin hỏi.”
“Có phải cô Tô Vị không ạ?”
“Ở đây có một kiện hàng giao gấp trong thành phố gửi cho cô.”
“Cho tôi sao?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Gần đây tôi đâu có mua gì trên mạng.
Trang Hành thay tôi ký nhận.
Chiếc thùng rất lớn.
Nhưng lại nhẹ bất thường.
Bên ngoài không hề có thông tin người gửi.
Tò mò.
Tôi mở chiếc thùng ra.
Bên trong.
Là một bức tranh.
Trên tranh.
Là một buổi chiều đầy nắng.
Một cô bé mặc váy công chúa.
Đang vui vẻ chạy giữa khu vườn ngập tràn hoa hướng dương.
Phía sau cô bé.
Là một đôi vợ chồng trẻ.
Đang mỉm cười nhìn con bằng ánh mắt đầy yêu thương.
Khung cảnh trong tranh.
Gần như giống hệt cảnh tượng trước mắt.
Ở góc dưới bên phải bức tranh.
Có một chữ ký đơn giản.
Chỉ gồm duy nhất một chữ.
“Bái”.
Là chữ ký của Lưu Bái.
Tôi sững người trong khoảnh khắc.
Không ngờ anh ta lại dùng cách này.
Để một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời tôi.
Trong chiếc thùng.
Ngoài bức tranh còn có một lá thư.
Tôi mở thư ra.
Phát hiện nét chữ đã không còn phóng khoáng bay bướm như trước.
Mà từng nét từng nét.
Vững vàng và mạnh mẽ.
“Tô Vị, mong em vẫn bình an.”
“Xin thứ lỗi cho sự đường đột của tôi.
”
“Tôi nhìn thấy ảnh con gái em trên bản tin.”
“Con bé rất đáng yêu.”
“Giống như một thiên thần nhỏ.”
“Tôi tự ý vẽ cho con bé một bức tranh.”
“Xem như món quà sinh nhật đến muộn.”
“Hy vọng em không để tâm.”
“Những năm qua.”
“Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện.”
“Cũng nghĩ thông được rất nhiều điều.”
“Cuối cùng tôi cũng hiểu.”
“Điều một người đàn ông thật sự nên theo đuổi.”
“Không phải gia thế hay tài sản hư vô.”
“Mà là sự bình yên trong nội tâm.”
“Và tinh thần trách nhiệm.”
“Cảm ơn em.”
“Đã dùng cách tàn nhẫn nhất để khiến tôi hiểu được điều đó.”
“Mặc dù cái giá phải trả.”
“Là mãi mãi mất đi em.”
“Tôi nghe nói em đã kết hôn.”
“Và sống rất hạnh phúc.”
“Tôi thật lòng mừng cho em.”
“Người đàn ông ấy nhất định rất tốt.”
“Anh ấy đã cho em hạnh phúc mà năm xưa tôi từng hứa.”
“Nhưng lại không thể trao cho em.”
“Tôi không có ý gì khác.”
“Chỉ là muốn trước khi hoàn toàn rời khỏi thành phố này.”
“Có một lời từ biệt cuối cùng với quá khứ.”
“Mẹ tôi đã qua đời vào tháng trước.”
“Tôi định đưa tro cốt của bà về quê cũ.”
“Sau này.”
“Có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
“Bức tranh này.”
“Hãy xem như lời chúc phúc chân thành nhất của tôi dành cho gia đình em.”
“Chúc em mãi mãi được yêu thương.”
“Mãi mãi hạnh phúc.”
“Ký tên.”
“Lưu Bái.”
Đọc xong lá thư.
Tôi rất lâu không nói gì.
Trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen.
Trang Hành đứng phía sau.
Nhẹ nhàng cầm lấy lá thư trong tay tôi.
Đọc hết một lượt.
Anh ấy không tức giận.
Cũng không ghen tuông.
Chỉ khẽ nắm lấy tay tôi.
Rồi nói:
“Cuối cùng.”
“Anh ta cũng trưởng thành rồi.”
Tôi gật đầu.
Khóe mắt hơi ươn ướt.
Đúng vậy.
Cuối cùng anh ta cũng trưởng thành.
Chỉ là.
Bằng một cách quá nặng nề.
Tôi nhìn bức tranh trước mặt.
Ánh mặt trời trong tranh rực rỡ và ấm áp.
Tôi hiểu.
Đó là lời chúc phúc cuối cùng.
Cũng là lời chúc phúc chân thành nhất mà anh ta dành cho chúng tôi.
Kể từ khoảnh khắc ấy.
Mọi yêu hận đan xen.
Mọi ân oán dây dưa giữa tôi và Lưu Bái.
Cuối cùng cũng theo gió tan biến.
Không còn lại chút dấu vết nào.
Cuối cùng.
Tôi vẫn giữ lại bức tranh ấy.
Trang Hành treo nó trong phòng của Noãn Noãn.
Anh ấy nói:
“Đây là lời chúc tốt đẹp nhất.”
“Một người từng lạc đường.”
“Gửi tới một sinh mệnh mới.”
“Chúng ta nên nhận lấy.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt điềm tĩnh và dịu dàng của anh ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)